Sau khi Đỗ Y Nhân quyết định, Đỗ Vân Xuyên liền đi liên hệ. Cả nhà kho và nơi ở tạm đều yêu cầu họ phải đến xem trực tiếp.
Cả nhà thu dọn một phen rồi nhanh chóng lên xe, thẳng tiến đến địa điểm.
Nghĩ rằng việc thuê nhà có thể sẽ phức tạp hơn, nên họ quyết định đi xem kho hàng trước. Kho hàng rộng trăm mét vuông được xem là loại nhỏ, khu vực này cũng có vài cái như vậy.
Người quản lý vừa giới thiệu các điều kiện và tiện ích của nhà kho, vừa buột miệng hỏi họ thuê để làm gì, vì các loại hàng hóa khác nhau sẽ cần điều kiện bảo quản khác nhau. Nhưng Đỗ Vân Xuyên đã dùng con gái làm lá chắn, nói là lớp trẻ muốn thử sức kinh doanh để cho qua chuyện.
Khu nhà kho này còn có cả các biện pháp phòng cháy chữa cháy an toàn và dịch vụ bốc vác, giá thuê cũng hợp lý so với mặt bằng chung nên Đỗ Y Nhân đã đồng ý thuê ở đây. Sau đó, họ chọn một nhà kho nằm ở góc, ký hợp đồng xong, người quản lý liền đưa cho hai chiếc chìa khóa, một chiếc là để dự phòng.
Cả nhà ba người bước vào xem, nhà kho đương nhiên là trống không nhưng được quét dọn rất sạch sẽ, tạo cho người ta cảm giác dễ chịu.
Chỉ là vào lúc này, Đỗ Y Nhân đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô nhỏ giọng hỏi: "Hệ thống, cậu có chức năng dò tìm đồng loại không?"
Hệ thống: [?]
"Ký chủ nói vậy là có ý gì ạ?"
Đỗ Y Nhân ho khan vài tiếng, tiếp tục thì thầm: "Là muốn nhờ cậu xem giúp ở đây có camera hay thứ gì tương tự không ấy mà."
Hệ thống: [... Ký chủ, sao cô lại chắc chắn là tôi có chức năng này vậy?]
Đỗ Y Nhân không hề che giấu: "Dù sao thì bây giờ cậu cũng là hệ thống của tôi, đương nhiên tôi phải khai quật cậu cho thật kỹ, xem có thu hoạch được gì bất ngờ không chứ?"
Thật ra cô cũng chỉ nói đùa, nếu không được thật thì cô chỉ có thể mượn thang để tự mình kiểm tra. Phải biết sau khi tích trữ hàng hóa trong kho, cô còn phải thường xuyên lén lút thu vật tư vào các ô chứa trong ba lô. Cảnh tượng đồ vật đột nhiên biến mất mà bị camera quay lại thì phiền to.
Hệ thống dường như cạn lời một lúc, không trả lời, nhưng Đỗ Y Nhân lại nhạy cảm nghe thấy tiếng "tít tít" khe khẽ, trong lòng mừng rỡ.
Thật sự có thu hoạch bất ngờ sao?!
Khoảng ba phút sau, hệ thống trả lời: [Ký chủ, trong tòa nhà này không có camera hay các thiết bị tương tự!]
"Tốt, tốt, tốt, vậy thì tôi yên tâm rồi!"
Sau khi nói với ba mẹ một tiếng, Đỗ Y Nhân liền tạm thời khóa cửa nhà kho lại. Cả ba lại không một phút nghỉ ngơi, thẳng tiến đến nơi ở tạm.
Căn phòng cho thuê quả nhiên đúng như mọi người đã tưởng tượng. Nó nằm trong một tòa nhà phụ, nép mình giữa những dãy nhà trệt xung quanh.
Chủ nhà là một người phụ nữ thấp đậm, trạc ngoài năm mươi tuổi, được Ôn Lan gọi là chị Vương. Chị Vương tuy cười tủm tỉm nhưng trong lòng lại kinh ngạc không thôi. Theo lý mà nói thì không nên trông mặt mà bắt hình dong, nhưng cả nhà Ôn Lan trông chẳng giống những người sẽ đến thuê một căn phòng kiểu này chút nào.
Vì đã hẹn trước, chị Vương dẫn họ vào hành lang. Căn phòng cho thuê nằm ngay ở gian đầu tiên.
Mở cửa ra, thứ đập vào mắt Đỗ Y Nhân là sàn gỗ và một vài món đồ điện. Nhưng cái cảm giác không đồng bộ này cho thấy chúng rõ ràng là đồ điện và gia cụ thải loại được góp nhặt từ khắp nơi, rồi chắp vá lại thành hình thù của một căn phòng.
Phòng khách thông với nhà bếp, tương đương với một không gian mở, cộng thêm một phòng tắm nhỏ, tất cả chỉ rộng chừng ba mươi mét vuông. Đi vài bước là đến một cầu thang bằng khung sắt. Leo lên cầu thang là đến phòng ngủ, không gian cũng tương đương bên dưới. Hiện ra trước mắt là một chiếc giường đôi trơ trọi. Vì có ba người ở nên bên cạnh còn được kê thêm một chiếc giường gấp.
Sau khi đi dạo một vòng, chị Vương lại hỏi: "Phòng ốc thì đại khái là như vậy, một tháng hai triệu, tiền điện nước và tiền mạng tính riêng, không cần đặt cọc. Tôi nghe nói các vị muốn thuê ngắn hạn à?"
Ôn Lan gật đầu nói: "Đúng vậy, những nơi khác đều yêu cầu thuê dài hạn mới cho thuê, vừa nghe nói thuê ngắn hạn là họ không nói chuyện tiếp luôn! Cho nên chúng tôi mới nghĩ đến chỗ chị Vương đây xem thử."
Trong mắt chị Vương lập tức ánh lên vẻ hóng hớt đặc trưng của các bà cô, chị cười hỏi: "Mà nói đi cũng phải nói lại, tôi mới thấy người như gia đình mình đến đây thuê nhà lần đầu đấy! Mọi người định làm gì vậy?"
Ôn Lan cười đáp: "Ấy, chẳng là nhà tôi đang sửa sang. Nhà chúng tôi vốn nhỏ, sửa cũng không mất bao lâu, nhưng những nơi khác lại không cho thuê ngắn hạn. Mà nếu thuê dài hạn thì chẳng phải là lãng phí tiền bạc một cách vô ích sao?"
Đỗ Vân Xuyên và Đỗ Y Nhân đứng bên cạnh không nói gì, chỉ cố tình liếc nhìn quanh nhà vài lần, để lộ ra vẻ mặt khá hài lòng, phô diễn kỹ năng diễn xuất đáng kinh ngạc.
"À, ra là vậy. Thế thì chỗ của chúng tôi có khi lại hợp lý đấy. Nếu mọi người đã ưng thì cứ tìm ngày dọn đến, sau đó chúng ta ký hợp đồng." Chị Vương vội vàng nói, rất sợ cả nhà họ sẽ đổi ý, đồng thời trong lòng cũng đã định hình được tình huống.
Ôn Lan nhìn sang Đỗ Y Nhân, thấy con gái ra hiệu, bà liền đáp lời: "Vâng, vậy để hai ngày nữa chúng tôi dọn qua, lúc đó chị có ở đây không ạ?"
"Yên tâm đi, tôi cũng ở đây thôi, lúc đó cô cứ liên lạc trực tiếp với tôi là được." Chị Vương đon đả trả lời.
Xem phòng xong, ba người mới trở về nhà. Cuối cùng thì những việc lớn cũng đã chuẩn bị xong, nhưng tiếp theo lại có một việc lớn không kém phải làm.
Đó chính là chuyển nhà!
Đỗ Vân Xuyên hỏi: "Y Nhân, chúng ta có cần tìm công ty chuyển nhà hay gì không con?"