Cứ như vậy, số tiền vừa mới có được chưa bao lâu lại một lần nữa tiêu hết sạch.
-
Thế là những ngày tiếp theo, Đỗ Y Nhân và Kiều Nhất Phương ban ngày đến chợ tích trữ hàng hóa, kết hợp với việc nhận hàng và sắp xếp ở nhà, đến tối thì bắt đầu tập thể hình rèn luyện.
Ổ cứng vẫn đang không ngừng sao chép đủ loại video. Đỗ Y Nhân mở riêng mấy video dạy boxing và võ đối kháng ra, bắt đầu tập luyện ra dáng ra hình. Trước khi ngủ được đổ một trận mồ hôi, vừa hay có thể đi tắm rồi ngủ luôn.
Kiều Nhất Phương thì ngủ dưới đất trong phòng cô. Tuy Đỗ Vân Xuyên và Ôn Lan cảm thấy như vậy không ổn lắm, nhưng cũng không thể thật sự bắt hai người ngủ chung giường nhanh như vậy được, nên đành ngầm đồng ý.
Hơn nữa, vì bị Đỗ Y Nhân lôi kéo, Ôn Lan lại là người có thói quen đi gym, cho nên bà đã lôi thẳng Đỗ Vân Xuyên đi, cũng tự giác rèn luyện. Nhưng để Đỗ Vân Xuyên và Kiều Nhất Phương ngay từ đầu đã tập tạ là điều không thể, nên họ bắt đầu từ các bài cardio, rồi từ từ tăng dần khối lượng.
Ôn Lan tỏ ra rất hài lòng với bộ máy tập đa năng tích hợp mà Đỗ Y Nhân đã mua. Một thiết bị này có thể rèn luyện được tất cả các nhóm cơ trên cơ thể, vô cùng tiện lợi.
Thời tiết hiện tại vừa không quá nóng cũng không quá lạnh, rất thích hợp để vận động. Cả nhà bốn người ngày nào cũng tập luyện đến mồ hôi đầm đìa, rồi lại xếp hàng đi tắm. Chờ thể lực tăng lên, Đỗ Y Nhân nghĩ cũng phải học thêm một ít động tác sử dụng vũ khí, ngoài đời thực chắc chắn sẽ dùng đến. Vừa hay cũng có loại video dạy học này, thế là bốn người mỗi người một cây xà beng, vung vẩy trong không trung kêu vù vù.
Trong nháy mắt, đây đã là tháng thứ năm của quá trình chuẩn bị.
Thời gian... ngày càng gấp rút!
Mấy tháng trôi qua, cả nhà ai cũng có không ít thay đổi. Điều dễ nhận thấy nhất chính là ai cũng gầy đi, nhưng lại rắn rỏi và có tinh thần hơn rất nhiều.
Tiền trong nhà về cơ bản đã tiêu hết sạch, chỉ còn lương là có thể tiếp tục nhận được. Vừa hay lúc này lại đến cuối năm, Đỗ Vân Xuyên và Ôn Lan không chỉ lĩnh được lương tháng mà còn có cả thưởng hiệu suất, thưởng cuối năm và các khoản trợ cấp.
Kiều Nhất Phương đương nhiên cũng chủ động nộp tiền nhuận bút. Thật ra Đỗ Y Nhân cũng không rõ anh đang viết cái gì, trước kia cô phải đi luyện múa, không có nhiều thời gian, mà tác giả thì rất kỵ bị lộ danh tính. Cho nên cuối cùng, trong tay Đỗ Y Nhân lại có thêm năm, sáu mươi triệu đồng nữa.
Một tin tốt hơn nữa là, Đỗ Vân Xuyên nhờ người bạn cũ đã bán thành công chiếc xe trong nhà, có thêm trong tay khoảng hơn một trăm triệu. Đây vẫn là nhờ xem mặt bạn bè mới có giá đó, nếu không chắc chắn sẽ bị ép giá một phần.
"Y Nhân, theo như con nói, thời gian chỉ còn lại khoảng một tháng, vậy chẳng phải là qua Tết xong là tận thế sẽ đến sao?" Ôn Lan vừa tập xong bài cardio, ngồi xuống một bên thở hổn hển, vừa dùng khăn lau mồ hôi.
Cuối năm, thành phố S đã trở lạnh. Cái lạnh ẩm ướt của thành phố phương Nam này đúng là một kiểu "sát thương phép". Nhưng cũng vừa hay có thể thử hệ thống sưởi sàn mới lắp trong nhà. Mọi thứ đều bình thường, hệ thống sưởi vừa bật lên, lại vận động một lát, quả thực khiến họ nóng đến mức muốn ăn kem giải nhiệt, chẳng cần bật thêm thiết bị sưởi ấm nào khác. Nhưng cái lạnh kinh hoàng của đợt rét đậm thì chỉ dựa vào hệ thống sưởi sàn này là không đủ.
Lò sưởi cũng đã được lắp đặt xong xuôi, nhưng Đỗ Y Nhân còn chưa tích trữ nhiên liệu nên tạm thời chưa sử dụng. Máy phát điện lớn dưới tầng hầm thì cả nhà cũng đã học được cách vận hành, cả bồn chứa nước lớn cũng đã bắt đầu tích nước dần. Và vì tạm thời chưa cần xuống tầng hầm để trú ẩn, nên một phần vật tư vẫn còn để ở đó.
Lúc này, Đỗ Y Nhân đang cầm dụng cụ để xoắn dây thép, chuẩn bị tự chế hàng rào điện để giăng bên ngoài cổng. Nhưng cô cũng chưa từng tiếp xúc với cái này nên đã phải mày mò một hồi.
Nghe Ôn Lan nói vậy, cô gật đầu: "Vâng ạ mẹ, cho nên con vẫn nhớ như in. Vừa mới qua Tết xong là thời tiết liền có dấu hiệu bất thường, rồi chuyển thành thiên tai, đúng là từ đại hỷ chuyển sang đại bi."
Ôn Lan nặng nề thở dài. Bà vừa định hỏi thêm thì Đỗ Vân Xuyên và Kiều Nhất Phương cũng mồ hôi nhễ nhại đi từ phòng gym ra, nói: "Máy làm đá dưới lầu không kêu nữa, chắc là xong rồi phải không?"
Đỗ Y Nhân cũng gật đầu: "Chắc là xong rồi ạ, để con xuống lầu xem thử. Ba, anh Nhất Phương, hai người đi tắm trước đi, chúng ta phải tranh thủ làm xong cái hàng rào điện này trước khi tận thế đến!"
Dặn dò xong, cô liền đi xuống lầu trước.
Máy làm đá cô mua là loại dùng trong công nghiệp, một lần có thể làm ra mấy trăm cân đá viên. Số đá viên này, đương nhiên cũng là để chuẩn bị cho đợt nóng kinh hoàng. Nhưng vì loại đá viên này cũng sẽ tan, nên vẫn phải cất vào ba lô. Đỗ Y Nhân cũng đã thử bỏ đá viên vào ba lô và phát hiện ra rằng một đơn vị (x1) đá viên không phải tính theo số viên, mà là tính theo trọng lượng. Một ô chứa đá viên (x999) chính là 999kg đá viên!
Từ đó đến nay, máy làm đá trong nhà chưa từng ngừng hoạt động, vẫn luôn liên tục sản xuất đá. Thu hoạch đá xong, lại đổ thêm nước vào máy là có thể tiếp tục sản xuất.
Lần nữa đi lên lầu, cô thấy ba người đang cùng nhau làm hàng rào điện, đồng thời cũng đang bàn chuyện Tết.
"Hay là Tết này, chỉ mấy người chúng ta ăn một bữa cơm tất niên thôi! Cậu Nhất Phương cũng ở lại ăn cùng chúng ta."
Kiều Nhất Phương đang cầm chiếc kìm tay thì dừng lại, chỉ ngước mắt lên nhìn, nhất thời không trả lời. Nhìn cảnh tượng này, Đỗ Y Nhân cũng không khỏi cong cong khóe môi.