Trước kia khi đến nhà ông bà, đều là nấu cơm tất niên, các gia đình khác cũng có thể là ra ngoài ăn tiệm. Nhưng như vậy thì phải nấu cả một bàn đồ ăn. Còn nếu ăn lẩu, về cơ bản chỉ cần chuẩn bị nguyên liệu là được. Hơn nữa, cả nhà quây quần bên nồi lẩu nóng hổi, chỉ nghĩ thôi đã thấy vui rồi.
Ôn Lan cười nói: "Ngay từ đầu bọn ta đã nghe theo con rồi, ý của con cũng hay đấy. Chờ đến cuối tháng, ba con và mẹ còn có lương, đến lúc đó con xem lại xem còn có gì có thể mua được thì tranh thủ tích trữ thêm."
Nhưng đúng lúc này, Ôn Lan không biết nghĩ tới điều gì, lại hỏi: "Mà nói đi cũng phải nói lại, con với Nhất Phương... không cần mua thêm chút đồ khác sao?"
Đỗ Y Nhân cảm thấy kỳ lạ. Khi cô tích trữ đồ đạc đều đã tính cả phần của Kiều Nhất Phương, sau này khi anh dọn đến, họ cũng cùng nhau xem xét, của cô có thì của anh cũng có, chẳng lẽ còn thiếu gì sao?
Cô đảo mắt, nói: "Mẹ, nếu mẹ đang nói đến bao cao su thì con cũng đã tích trữ rồi. Cái thứ đó ở ngoài tự nhiên cũng có thể dùng được."
Ôn Lan ho khan: "Cái đó thì các con tự chú ý là được, mẹ tin các con, chỉ là... sau này những đồ dùng cho em bé, có cần chuẩn bị một ít không?"
Đỗ Y Nhân thẳng thừng từ chối: "Mẹ ơi, tận thế là hoàn cảnh như thế nào chứ? Kể cả có thể sinh ra, cũng chưa chắc đã sống được, vẫn là thôi đi ạ!"
Cũng không thể từ chối một cách quá phũ phàng, dù sao thì người lớn vẫn muốn nhìn thấy cảnh đó. Nhưng cô nói cũng không sai, với môi trường sống do thiên tai tạo ra, sức đề kháng của trẻ sơ sinh lại cực kỳ yếu, e là đói vài bữa là đã ngỏm củ tỏi. Nếu không phải Đỗ Y Nhân có thể sống lại để tích trữ hàng hóa, nhà họ Đỗ vẫn sẽ phải sống những ngày tháng nghèo khổ. Khi đó người lớn còn sắp chết đói, còn có tâm trạng để nghĩ đến chuyện này sao?
Ôn Lan thở dài, không nói gì thêm. Thật ra bà cũng không phải loại phụ huynh con cái vừa thành gia lập thất đã lập tức giục sinh, lý do của bà có lẽ khác với các phụ huynh khác. Chỉ là nhìn con gái và con rể đều xinh đẹp, nếu không kế thừa một chút, nghĩ lại thật đúng là lãng phí.
Nếu không có cái tận thế này thì tốt rồi...
-
Vài ngày sau, nhà họ Đỗ đến một trung tâm thương mại lớn gần nhà để mua sắm đồ Tết.
Trong trung tâm thương mại có thể nói là chen vai thích cánh, nhạc nền vui tươi không ngừng vang lên, khắp nơi treo đồ trang trí màu đỏ rực, một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Vừa hay lúc mua đồ điện gia dụng, Đỗ Y Nhân cũng đã mua một chiếc nồi lẩu hai ngăn, bên trong có thể để các loại nước lẩu khác nhau. Nguyên liệu ăn lẩu thì chủng loại còn nhiều hơn: thịt thì có thịt bò, thịt cừu cuộn, tiết vịt, cá phi lê, tôm tươi; rau thì có cải thảo, nấm kim châm, rau chân vịt, nấm hương, rau tần ô... ; còn có các loại tôm viên, đậu phụ, mì miến. Ở thế giới hiện tại, vẫn là không thiếu thứ gì.
Số tiền còn lại, Đỗ Y Nhân lại mua rất nhiều thực phẩm đông lạnh, cùng nhau mang về nhà.
Chờ học sinh được nghỉ đông, Đỗ Vân Xuyên và Ôn Lan cũng theo đó mà được nghỉ, hoàn toàn trở về với gia đình.
Năm mới này cũng vừa đúng vào cuối tháng. Kiều Nhất Phương cày ngày cày đêm viết xong bản thảo và nhận được tiền, sau khi giao cho Đỗ Y Nhân liền ngừng công việc. Ba mẹ cũng đều nhận được lương tháng tương ứng, trong đó còn có cả phúc lợi lễ tết.
Đỗ Y Nhân tính sơ sơ, có lẻ còn khoảng hai mươi lăm triệu nữa.
Giai đoạn đầu tận thế, giá cả chắc chắn sẽ tăng, nhưng sẽ không tăng vọt ngay từ đầu, dù sao thì kho lương thực quốc gia vẫn còn dự trữ. Cho nên số tiền này, có lẽ có thể để họ làm màu trước mặt mọi người ở giai đoạn đầu.
Toàn bộ số tiền này được đổi thành tiền mặt để dự phòng. Đỗ Y Nhân đứng bên cửa sổ nhìn về phía chân trời đang ửng sáng, không khỏi cảm thấy có chút thẫn thờ.
Những gì cần chuẩn bị, từng thứ một đều đã dùng hết sức mình để chuẩn bị.
Bây giờ, chỉ còn chờ tận thế buông xuống... để mình mang theo cả nhà nghênh đón thử thách!
-
Nồi lẩu hai ngăn đang sôi ùng ục, từng làn hơi nóng không ngừng bốc lên, cả căn nhà tràn ngập một mùi hương nóng hổi đầy quyến rũ. Trên bàn cũng bày la liệt những đĩa thức ăn đã được chuẩn bị sẵn sàng. Đỗ Y Nhân khui hai hộp sữa hạnh nhân, rót cho mỗi người một ly.
Trong đêm đông mà được ăn một nồi lẩu nóng hổi, quả là một cảm giác ấm áp đặc biệt.
Trên tivi và trên mạng cũng là một khung cảnh quen thuộc như mọi năm, năm mới này dường như chẳng có gì khác biệt. Chỉ riêng ở nhà họ Đỗ, đang ăn, câu chuyện lại luôn hướng về một sự kiện trọng đại, thứ luôn lởn vởn trong tâm trí mỗi người.
Ôn Lan hỏi: "Y Nhân, con có còn nhớ được tận thế chính xác là ngày nào sẽ đến không?"
Câu hỏi này, trong bối cảnh thời gian ngày càng eo hẹp, lại có vẻ vô cùng quan trọng. Dù đã biết tận thế rồi sẽ ập xuống, nhưng nếu có thể biết chính xác ngày nào thì sẽ có sự chuẩn bị tâm lý tốt hơn.
Nồi lẩu đã vơi đi, đa số các đĩa thức ăn cũng đã hết, ngay cả những lời chúc mừng năm mới cũng đã được gửi đi một lượt trong danh sách bạn bè.
Đỗ Y Nhân nghiêng đầu nghĩ nghĩ. Trên thực tế, khi tai họa ở kiếp trước ập đến, chính cô cũng không kịp trở tay, sau đó cũng là bước một bước tính một bước. Cho nên những ký ức ban đầu cho đến bây giờ khá là mơ hồ. Nếu nói tận thế chính xác là ngày nào ập xuống, nhất thời cô cũng không nói ra được.
Nhưng ít nhất cô biết trước khi mình chết đã trải qua những thảm họa nào. Suy nghĩ một hồi, cô liền nói: "Ba mẹ, anh Nhất Phương, thật ra con cũng không nhớ rõ lắm, nhưng con biết là chỉ vài ngày sau Tết thôi. Hơn nữa nó sẽ không xuất hiện ngay lập tức mà sẽ có những điềm báo trước, có thể thấy được trên mạng."