Ba ngày trước, nhà họ Đỗ lại bắt đầu chuyển nhà một lần nữa. Họ sắp xếp đồ đạc vào những chiếc túi chứa đồ như lúc dọn vào, chất lên xe, rồi tạm biệt chị Vương, trực tiếp lái xe rời khỏi nơi đó.
Về đến nhà, Đỗ Y Nhân thò đầu ra ngoài cửa sổ xe, ngay lập tức nhìn thấy cổng chính và tường ngoài của nhà mình đã có sự thay đổi rất lớn. Cánh cổng dày và kín mít, tường rào sắt cao có mũi nhọn, cao chừng hai người cộng lại. Nhưng so với tường nhà hàng xóm, nó trông có phần kỳ dị và lạc lõng, chắc chắn ai đi ngang qua đây cũng sẽ phải ngoái nhìn.
Nhưng trong mắt Đỗ Y Nhân thì lại khá hài lòng. Cô lập tức xuống xe, đang định vào nhà thì nghe thấy một giọng nói vang lên từ bên cạnh: "Ối chà, nhà các cô cậu sửa sang lại đấy à?"
Ba người quay đầu nhìn lại, hóa ra là một người hàng xóm. Đó là một người dì cũng đã ngoài năm mươi, lúc này trong tay còn đang dắt một chú chó Poodle. Người ta thường nói ở thành phố S mà gặp phải tổ hợp này thì phải chủ động nhường ba phần, nếu không tuyệt đối sẽ gặp họa. Nhưng vẫn có ngoại lệ - ví dụ như người đã làm hàng xóm với nhà họ Đỗ mấy chục năm nay, dì Tống.
Có thể nói dì Tống đã nhìn Đỗ Y Nhân lớn lên. Ngay cả chú chó Poodle kia, e là cũng đã già, cả người và chó đều có vẻ mặt hiền từ. Nói tóm lại, đây là một người dì lịch sự, hòa đồng, cùng với chú chó Poodle đáng yêu của mình.
Ôn Lan ra hiệu cho Đỗ Vân Xuyên, ông liền xách hành lý vào nhà trước. Lúc này bà mới cười nói với dì Tống: "Vâng ạ, cũng ở bao nhiêu năm rồi, cũng đến lúc phải sửa sang lại một chút."
Dì Tống nheo mắt nhìn, nâng cặp kính trên mặt, tấm tắc khen: "Ôn Lan này, phong cách trang trí nhà cô lạ thật đấy, e là không phải ý tưởng của cô với thầy Đỗ đâu nhỉ?"
Chỉ nhìn cánh cổng thôi đã thấy giống như cổng thành lũy. Dì Tống không thể tưởng tượng ra đây lại là chủ ý của hai vợ chồng họ Đỗ.
Ôn Lan mím môi cười: "Đâu có, đều là ý tưởng của bọn trẻ cả đấy. Bây giờ chúng nó có chủ kiến lắm, hai vợ chồng tôi cũng chỉ có cơ hội thì góp ý, giúp đỡ một tay thôi. Dù sao thì căn nhà này, tương lai chẳng phải cũng để lại cho con bé nhà tôi sao?"
Dì Tống ở ngay sát vách, trước khi bức tường được xây lại, hoàn toàn có thể nhìn thấy bên này sửa sang thế nào, cho nên một màn hỏi han chuyện nhà là không thể thiếu, để tránh gây nghi ngờ. Nhưng thật ra nếu tận thế không ập đến, Đỗ Vân Xuyên và Ôn Lan cũng sẽ làm đúng như lời họ nói, để lại căn nhà cho Đỗ Y Nhân.
Dì Tống như thể lập tức ngửi thấy mùi "hóng hớt", thuận thế đánh giá Đỗ Y Nhân vài lần. Là người đã chăm sóc cô từ nhỏ, đôi mắt dì lập tức cười tít lại thành một đường chỉ, khen ngợi: "Tốt, tốt quá, Y Nhân bây giờ cũng lớn rồi. Làm cha làm mẹ đúng là lúc nào cũng phải lo lắng cho con cái nhỉ... Tôi vốn còn định giới thiệu cho con bé vài mối, nhưng nghĩ Y Nhân ưu tú như vậy nên lại thôi, không ngờ là đã có tin vui rồi!"
"Thôi không làm phiền mọi người nữa, tôi đi trước đây!"
Là nhân vật chính trong câu chuyện, Đỗ Y Nhân làm ra vẻ ngượng ngùng, cúi đầu xuống. Diễn xuất này mà không trao cho cô một bức tượng vàng Oscar nhỏ thì đúng là có gian lận.
"Vâng ạ, vậy dì Tống đi thong thả nhé!"
Đây chính là điểm khác biệt giữa dì Tống và các bà dì khác. Đổi lại là người khác, e là còn phải hỏi cho ra ngô ra khoai mới chịu thôi.
Bước vào cổng, Đỗ Y Nhân tiện tay khóa trái cửa lại. Trước khi sửa chữa, những đồ vật trong sân đã được dọn đi hết, hiện tại chỉ còn lại một bãi cỏ trống trơn.
Nhìn lên mái nhà, có thêm vài tấm pin năng lượng mặt trời mới tinh. Tuy trên đó cũng có dùng vật liệu mới, nhưng so với ban đầu thì không có gì khác biệt lớn. Nhìn lại cửa chính, quả nhiên đã được thay mới, trông chắc chắn, kiên cố và an toàn, ngay cả mắt thần cũng không có.
Từ bên ngoài nhìn vào, cửa sổ tầng hai đều đã được lắp thêm song sắt chống trộm, tất cả cửa sổ đều dùng kính chống đạn hoàn toàn mới, được dán phim nhìn một chiều, nên nhìn vào bên trong chỉ thấy một màu mờ mịt.
Đỗ Y Nhân và Ôn Lan vội vã vào nhà. Đỗ Vân Xuyên đã sớm bắt đầu sắp xếp hành lý, vừa thấy hai mẹ con liền phấn khích nói: "Vợ ơi, Y Nhân, hai người xem này, nhà chúng ta coi như đã thay đổi một trời một vực. Haiz, hy vọng trong tận thế có thể chống đỡ được lâu một chút!"
Vì đã dọn hết đồ đạc đi nên toàn bộ ngôi nhà trông vô cùng rộng rãi. Vật liệu dùng cho tường và trần nhà đã được che đi, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự khác biệt nhỏ so với trước khi sửa sang.
Đóng cửa lại, trên cửa cũng được lắp thêm xích và chốt khóa an toàn. Đỗ Y Nhân còn thấy chưa đủ, liền lấy từ trong túi ra mấy cục chặn cửa có báo động mới mua để dự phòng.
"À đúng rồi, bây giờ trong nhà còn có hệ thống sưởi sàn, đến lúc đó hai mẹ con phải học cách sử dụng một chút." Đỗ Vân Xuyên gần như ngày nào cũng về nhà để xem tiến độ, bao gồm cả việc các thiết bị mới được giao đến sau này, nên ông rõ hơn hai mẹ con rất nhiều.
Đỗ Y Nhân nhìn quanh một vòng, quả nhiên bắt gặp chiếc lò sưởi thật nằm giữa phòng khách, dựa vào tường! Đây không phải là loại lò sưởi giả có hình ảnh ngọn lửa nhảy múa, mà là một chiếc lò sưởi thật sự, phía trên còn nối với ống thông gió. Nếu không phải hiện tại vẫn đang trong kỳ nghỉ, Đỗ Y Nhân đã muốn thử dùng ngay lập tức. Kích thước của chiếc lò sưởi này, cô cũng đã đo qua, hoàn toàn đủ cho bốn người quây quần sưởi ấm.
Sau đó, cô lại lên tiếng: "Ba mẹ, chúng ta xuống tầng hầm xem thử đi!"