Chương 48: Giờ Nói Ta Là Pháp Tu Cũng Chẳng Ai Tin

Sư Phụ Ngày Nào Cũng Cầu Xin Ta Đừng Đột Phá Nữa

Ô Lung Bạch Đào 06-11-2025 12:50:01

Vì tu Tiêu Dao Đạo, từng cử chỉ của Khương Tiện Ngư đều toát lên khí chất tiêu sái thoát tục. Như làn gió nhẹ lướt mặt sông, vầng trăng cao treo đỉnh núi, thanh tịnh tuyệt trần, đứng ngoài thế gian. Đồng tử trong suốt như lưu ly, dường như có thể phản chiếu cả bóng người. Quả là cảnh đẹp ý vui. Chỉ là một khi gặp hắn, lịch trình Tuân Diệu Lăng tự đặt ra hôm đó chắc chắn đổ vỡ. ... Tam Thanh tổ sư tại thượng, trên đã có sư phụ lười biếng hay ngủ, giờ bên cạnh lại thêm Khương Tiện Ngư tu Tiêu Dao Đạo. Khi Khương Tiện Ngư rủ Tuân Diệu Lăng bỏ học cùng đi "câu cá*", nàng thực sự khó lòng từ chối. Dĩ nhiên, Tuân Diệu Lăng tự biết mình. Nàng chỉ thỉnh thoảng nới lỏng dây đàn. Hơn nữa Khương Tiện Ngư cũng không thường xuyên tìm đến nàng. Họ là bạn ăn uống, cũng coi như tri kỷ nửa vời trong sư môn, quan hệ không thể nói là không tốt. Nhưng bắt hắn làm bạn tập luyện? —— Thôi đi. Ngày đầu còn có thể đánh nghiêm túc một chút, ngày thứ hai đã chán ngấy, ngày thứ ba trở đi sẽ trực tiếp thả nước nhận thua. Tuân Diệu Lăng: "Lâm sư huynh, huynh để Khương Tiện Ngư đến, nói là bồi ta luyện, không bằng nói ta đốc thúc hắn luyện kiếm đi." Lâm Tu Bạch khẽ ho hai tiếng: "Đúng vậy." Hết cách rồi, Lâm Tu Bạch chính là người "đại từ đại bi" như thế. Suốt nhiều năm hắn kiên nhẫn chỉ dạy Tuân Diệu Lăng, cũng không ngừng quan tâm Khương Tiện Ngư. Dù không phải đại sư huynh chính thức của Vô Ưu Phong, nhưng trước kia hắn từng thụ giáo dưới trướng Phi Quang tôn giả, có nửa tình nghĩa sư đồ, cũng xem Khương Tiện Ngư như sư đệ ruột mà chiếu cố. Có đôi khi, Lâm Tu Bạch dạy không xuể, hắn sẽ ghép hai người lại giao chung bài tập. Quan niệm của Lâm Tu Bạch là: "Thánh hiền thành pháp, sự vật thành lý, đều tại lục nghệ thi thư." Cả đời tu giả dài dằng dặc, học càng nhiều càng khó đi vào ngõ cụt. Vậy nên kỹ năng bảo mệnh của người tu tiên dĩ nhiên phải được tịnh tiến không ngừng, nhưng những môn tạp học như cầm kỳ thi họa để đào dã tình thao* cũng không thể bỏ qua. Đúng lúc Phi Quang tôn giả du lịch bên ngoài, Huyền Vi chân nhân cũng không quản việc. Trong mắt Lâm Tu Bạch, hai đứa nhỏ như cải trắng mọc hoang ngoài đồng không người , nên hắn tự làm một lão nông, dạy được gì thì dạy hết. Giờ lão nông muốn bế quan. Hắn hy vọng khi mình vắng mặt, hai cây cải trắng có thể tương trợ lẫn nhau. Yêu cầu này quá đáng sao? Không hề. Nhưng Khương Tiện Ngư chỉ trả lời hai chữ: "Không đến." Tuân Diệu Lăng mặt không đổi sắc, dùng ngọc giản truyền tin: "Ngươi còn muốn ăn cơm Lâm sư huynh nấu nữa không?" Hai người bọn họ đều không phải người Đào Nhiên Phong. Có thể thường xuyên ăn linh thiện, một là nhờ lúc rảnh rỗi đến phụ bếp, hai là nhờ Lâm sư huynh thường nấu riêng. "..." Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, Khương Tiện Ngư quả nhiên thỏa hiệp. Tuân Diệu Lăng nói tiếp: "Mỗi ngày ta dậy luyện kiếm vào giờ Mão, kết thúc vào giờ Tỵ. Ngươi tự liệu mà thu xếp." Khương Tiện Ngư: "..." Hắn gửi lại một chuỗi chấm đen, như một con cá muối mất hết hy vọng đang thổi bong bóng. Ngày hôm sau, Khương Tiện Ngư đến Pháp Nghi Phong báo danh. Gió núi rít gào cuốn theo từng đợt tuyết mịn, chầm chậm trôi nổi dưới nền trời xám trắng, rồi đáp xuống cành khô đá vỡ, phủ lên vách núi hoang vu một lớp áo tuyết mỏng manh. Đứng trên đỉnh núi nhìn ra xa, các ngọn núi ẩn mình trong làn sương mờ ảo, như một bức tranh thủy mặc tiêu điều. Hai người đối kiếm trên đỉnh núi, đều không hề nương tay. Tay áo Khương Tiện Ngư tung bay, trường kiếm vừa ra, một kiếm hóa ra ngàn vạn tia sáng. Linh lực của Tuân Diệu Lăng theo kiếm ý chập trùng, thế kiếm lạnh lẽo tựa phong lôi giáng xuống, đánh tung lớp sương tuyết. Tạ Chước cũng hiếm khi không ngủ nướng, mà ngồi bên gốc tùng gần đó pha trà bằng nước tuyết. Hắn nằm trên ghế bành, nhàn nhã đong đưa, tiếng nước sôi ùng ục trên bếp lò vang lên. Tạ Chước nhìn hai tiểu bối so chiêu, suy nghĩ dần trở nên miên man, bất giác suy tư: Đồ đệ của hắn không phải là pháp tu sao? Từ bao giờ lại giống kiếm tu thế này, vừa hung bạo lại vừa thẳng tay thẳng chân? —— Chú thích: (1) Câu cá: Nghĩa bóng chỉ sự lười biếng. (2) Đào dã tình thao: Nâng cao tâm hồn, bồi dưỡng cảm xúc và phẩm chất cá nhân.