Chương 46: Giờ Nói Ta Là Pháp Tu Cũng Chẳng Ai Tin

Sư Phụ Ngày Nào Cũng Cầu Xin Ta Đừng Đột Phá Nữa

Ô Lung Bạch Đào 06-11-2025 12:49:21

Vì Phi Quang tôn giả du lịch bên ngoài đã lâu, các trưởng lão truyền công Vô Ưu phong cảm thấy hắn không người dạy dỗ, một mình lẻ loi đáng thương, nên thường nhắc nhở đệ tử dưới trướng rủ Khương Tiện Ngư chơi cùng. Nhưng Khương Tiện Ngư vốn không phải người hòa đồng, hơn nữa hắn trời sinh kiếm tấm, luận kiếm cùng hắn lâu dần khiến những đệ tử kia tự ti, hoặc là sinh lòng ghen ghét... Tóm lại, mối quan hệ giữa những đệ tử đó và Khương Tiện Ngư là miễn cưỡng nhiều hơn chân thành. Khương Tiện Ngư không muốn tiếp xúc với người khác cũng là điều dễ hiểu. Nhưng Tuân Diệu Lăng chỉ cảm thấy những đồng môn đó của Khương Tiện Ngư là mù quáng... Hắn tuỳ tiện bịa ra một tin đồn, mọi người lại thật sự tin. Vô Tình Đạo chó má gì, người này rõ ràng là Tiêu Dao Đạo. Chỉ là tiêu dao quá đà, tự do quá lửa, nhìn như là Vô Tình Đạo không có EQ mà thôi. —— Trong thế giới này, rất nhiều tu sĩ sẽ tìm thấy "đạo đồ" của riêng mình. Đạo đồ mỗi người mỗi khác, ngàn lạ trăm quái, chỉ trong Quy Tàng Tông đã ghi chép hơn ngàn loại. Có đạo đồ rồi, tu sĩ tu hành không chỉ để nâng cao cảnh giới, mà còn để đi xa hơn trên đạo đồ. Nếu trái với đạo lộ hoặc tâm sinh mê muội, có thể sẽ sinh tâm ma, hoặc bỏ mạng trong Lôi Kiếp Vấn Tâm. Khương Tiện Ngư tu chính là Tiêu Dao Đạo siêu nhiên thoát tục. Theo điển tịch của Quy Tàng Tông ghi lại, Tiêu Dao Đạo có bốn cảnh giới: Tâm Trai, Tọa Vong, Triều Triệt và Kiến Độc. Khương Tiện Ngư thích "nằm yên", nhưng mà "nằm yên" lại khiến hắn từ nhỏ đã ngộ ra cảnh giới thứ hai của Tiêu Dao,"Tọa Vong" —— Trên con đường tu đạo, ngộ tính của hắn đã vượt xa tu vi hiện tại, dẫn tới một thời gian dài sau đó, hắn không hề gặp phải bình cảnh nào, cứ như nằm không cũng có thể đột phá. Vì thế hắn đương nhiên càng thêm "nằm yên". Tuân Diệu Lăng lần đầu gặp Khương Tiện Ngư là ở Tàng Kinh Các. Khi đó, nàng vừa uống đan dược cao cấp vừa khắc trận pháp trong tay. Linh lực bản thân nàng không đáng trông cậy, nhưng sau khi đan dược cao cấp vào bụng vẫn có thể mang lại chút linh lực trong mười mấy giây. Cảm giác đó giống như đạp lên một động cơ trục trặc, cứ chốc chốc lại tắt máy. Mỗi lần vừa đổ đầy xăng chuẩn bị lên đường cao tốc, đột nhiên lại phanh gấp một cái, đồng hồ xăng nhảy đỏ, nhắc nhở nàng rằng nhiên liệu đã cạn. Suýt nữa khiến Tuân Diệu Lăng phát điên. Mà Khương Tiện Ngư ngồi đối diện nàng không xa, lật xem một cuốn du ký. Ánh mắt hắn lơ đãng đảo qua những con chữ vuông đen, đủ hai khắc mới thong thả lật trang, rồi tầm mắt lại lặng lẽ, lén lút bay về phía nàng. Hình như hắn chưa từng thấy đệ tử Quy Tàng Tông nào "phế" đến thế —— những bình linh đan rỗng chất đầy bàn, thế mà một cái trận pháp vẫn chưa khắc xong? Đây là đang biểu diễn nghệ thuật sắp đặt à? Cho đến khi đối diện bỗng vang lên "bùm" một tiếng. ... Tuân Diệu Lăng uống quá nhiều đan dược mà khí huyết dâng trào, chảy máu mũi ngất lịm trên bàn. Khương Tiện Ngư: "..." Hắn hiếm hoi mới xen vào chuyện người khác một lần, đưa nàng đến Đào Nhiên Phong cấp cứu. Lần thứ hai bọn họ gặp nhau là ở Vô Ưu Phong. Khi đó Tuân Diệu Lăng vẫn chưa học được gì về "nhân kiếm hợp nhất","tàng kiếm vu cốt"... Nàng chỉ là một pháp tu không thể tự do khống chế linh lực, chẳng khác gì pháo không nổ. Vì muốn tu tập kiếm đạo, nàng đến Vô Ưu Phong học ké, thu hút rất nhiều chú ý không cần thiết. Các đệ tử Vô Ưu Phong tốt bụng khuyên nàng: "Từ sư thúc, làm kiếm tu không dễ hơn pháp tu đâu, cũng cần thiên phú, lại còn cực khổ." Lúc đó Tuân Diệu Lăng vẫn là một củ cải nhỏ, mềm mại yếu đuối, nhìn đã biết không chịu được khổ. Cũng may trưởng lão truyền công Vô Ưu Phong nhận ra ngay bội kiếm của nàng là linh kiếm tiên phẩm, cân nhắc hồi lâu mới cho nàng vào học đường nghe giảng. Vô Ưu Phong thường xuyên tổ chức đối luyện thực chiến. Các đệ tử cũng dần dần lĩnh giáo được chỗ đáng sợ của Tuân Diệu Lăng —— kiếm chiêu chỉ cần liếc mắt một cái là có thể phục chế, lỗi sai bị người khác sửa, nàng sẽ không bao giờ tái phạm lần thứ hai. —— Chú thích: (1) Nằm yên: Từ gốc là bãi lạn, nghĩa là mặc kệ mọi thứ, thờ ơ với thời cuộc. (2) Bình cảnh: Điểm nghẽn, trở ngại hoặc giới hạn khó vượt qua trong quá trình phát triển, thường dùng trong tu luyện.