Vạn Kiếm Các?
Tuân Diệu Lăng: "Nhưng chưởng môn sư bá, con không biết kiếm pháp."
"Không biết có thể từ từ học. Kiếm là quân tử trong bách binh, dù không phải kiếm tu, phần đông tu sĩ cũng đều mang kiếm để phòng thân." Tần Thái Sơ cười nói,"Không ai ép con nhất định phải thành Kiếm Đạo Khôi Thủ (kiếm tu mạnh nhất). Đây chỉ là truyền thống của Quy Tàng Tông chúng ta... không, là truyền thống của cả sư môn này mà thôi."
Sư phụ của bọn họ, Đông Thần đạo quân, sinh ra trong một thời đại biến động.
Thời loạn lạc ấy, sinh linh đồ thán, quỷ thần hoành hành. Thú dữ chán ghét thịt người, máu người chảy đầy sông suối.
Đông Thần đạo quân dùng kiếm chém giết, mới giành được một tia sinh cơ. Từ đó ông ấy truyền lại môn quy: Tất cả đồ đệ dù say mê đạo nào, cũng phải có năng lực tự bảo vệ.
Trong sáu đồ đệ của Đông Thần đạo quân, lão đại Huyền Minh tiên tôn và lão tam Phi Quang tôn giả đều là kiếm tu, võ lực khỏi phải nói.
Từ Vũ tôn giả Tần Thái Sơ không chỉ giỏi y thuật, còn tinh thông dùng độc, tự vệ không thành vấn đề.
Tư Linh tôn giả của Nguy Nguyệt Phong là khí tu, tự mình chế tạo vô số pháp khí sát thương, đừng nói bị người khác hãm hại, hắn không chủ động hại người khác đã là nhân từ lắm rồi.
Thuần Nhất tôn giả Chi Lương tu tập phù lục và chú pháp, mạch này trong Tu chân giới thường bị xem là pháp sư "da giòn", nhưng Chi Lương thời trẻ từng học kiếm dưới trướng Đông Thần đạo quân, thiên phú không tệ, kiểu "nhìn lên mình chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống chẳng ai bằng mình", cũng coi như là võ đức sung mãn...
Còn Tạ Chước? Chiếc quạt trong tay hắn cũng không phải Linh Khí tầm thường, mà là Càn Khôn Na Di Phiến mang theo không gian chi lực, có thể vượt núi băng biển trong chớp mắt, chạy trốn có thể nó là số một. Ngoài ra, hắn còn kế thừa rất nhiều đại trận tổ truyền của Quy Tàng Tông, bình thường chẳng ai muốn trêu chọc hắn.
Có thể thấy, năm đệ tử đầu tiên Đông Thần đạo quân dạy dỗ đều là kiểu cứng rắn hơn người, chỉ có phong cách Tạ Chước là hơi lạc quẻ. Nhưng cũng không thể trách hắn hoàn toàn, bởi hắn nhập môn quá muộn. Vừa nhập môn không lâu đạo tổ đã phi thăng, không kịp dạy dỗ.
"Sư tổ con từng nói, trong tay có kiếm, không sợ đường khó." Tạ Chước như nhớ lại gì đó, khẽ thở dài,"Lời này quả thực có lý."
"Là Trúc Cơ sớm, mượn sức trợ giúp của các sư trưởng vượt qua lôi kiếp, hay là đến Vạn Kiếm Các chọn một thanh linh kiếm, khổ luyện kiếm pháp, rèn luyện thân thể, đều tùy con chọn lựa."
Huyền Minh tiên tôn mặt mày bình tĩnh, không nhiễm bụi trần: "Thiên Đạo công bằng, hai con đường này đều không có cái nào dễ dàng cả."
Nếu bây giờ lười biếng, tương lai ắt phải trả giá. Tương tự, bây giờ chịu khổ nhiều, tương lai Trúc Cơ cũng sẽ thuận lợi hơn chút.
Tuân Diệu Lăng chấp lễ, thản nhiên nói: "Đệ tử nguyện ý tập kiếm."
Còn phải chọn gì nữa? Trúc Cơ sớm tuy nhìn có vẻ tiết kiệm sức lực, nhưng con đường kia rõ ràng thu hoạch lớn hơn. Huyền Minh tiên tôn bảo nàng học kiếm, chứng tỏ tập kiếm có lợi cho việc vượt qua lôi kiếp, không học thì phí, hơn nữa còn có thể nhận được một thanh linh kiếm trong Huyền Quang Tháp, thấy thế nào cũng lợi hơn!
Huyền Minh tiên tôn gật đầu: "Tốt. Đã vậy, ta phá lệ mở Huyền Quang Tháp cho con."
Huyền Quang Tháp bề ngoài nhìn bình thường, chỉ là thân tháp màu đen trông cổ xưa thâm trầm. Nhưng một khi đến gần, có thể cảm nhận được linh vận cuồn cuộn từ trong tháp, cùng vô số cấm chế chồng chất.
Nếu không phải Huyền Minh tiên tôn mở đường phía trước, Tuân Diệu Lăng thậm chí không thể tiếp cận tòa tháp cao này.
"Đi đi, tuỳ ý đi dạo trong tháp. Linh kiếm có ý nhận con làm chủ tự nhiên sẽ có phản ứng." Huyền Minh tiên tôn nói rồi dừng lại một chút, đặc biệt dặn dò: "Không được phân tâm, chỉ được mang một thanh kiếm rời đi."
Tuân Diệu Lăng khẽ gật đầu.
Nói thật, với tu vi Luyện Khí kỳ của nàng, nàng còn sợ không có linh kiếm nào coi trọng nàng ấy.
Tuân Diệu Lăng đẩy cửa bước vào tháp.
Gần như trong chớp mắt, nàng đã cảm nhận được sự biến đổi của không gian xung quanh.
Nàng bước thêm vài bước, quanh người dần sáng lên. Bốn phía là tường đồng thau khắc đủ loại phù văn cổ xưa, trên tường khảm dạ minh châu phát ra vầng sáng nhu hòa.
Không gian trước mắt cực kỳ rộng lớn, rộng đến mức không giống trong thân tháp. Sương trắng mênh mang, một mảnh trống trải, nhìn xa hơn chính là bóng tối thăm thẳm, ngay cả một cái giá kiếm cũng chẳng thấy.
Tuân Diệu Lăng trầm ngâm, bỗng ngẩng đầu nhìn lên ——
Bầu trời đầy sao, ngân hà rực rỡ.
Nhưng thứ lấp lánh trên không trung kia lại không phải tinh tú, rõ ràng là từng thanh linh kiếm ánh lên hàn quang!
Vạn kiếm hữu linh, Tuân Diệu Lăng thậm chí có thể nghe thấy thoáng qua tiếng thì thầm từ trên trời, nhưng chung quy không nghe rõ.
Khoảnh khắc Tuân Diệu Lăng ngẩng đầu, vô số ngôi sao vốn ảm đạm bỗng nhiên chói sáng. Chúng ào ạt từ bầu trời rơi, hóa thành sao băng dày đặc, chen lấn nhau lao thẳng về phía Tuân Diệu Lăng!... Tư thế này giống như muốn vạn kiếm xuyên tim người ta vậy!
Tuân Diệu Lăng hít hà một hơi, đứng chôn chân.
Cũng may, sát ý của nhóm linh kiếm không nhằm vào nàng, mà là hướng vào nhau. Mấy thanh nhanh nhất trước khi đến gần Tuân Diệu Lăng đã đánh nhau tứ tung, kiếm quang nhẹ nhàng nhưng chiêu thức hung hiểm.
Kiếm là khí giới sát phạt, đấu với đồng loại cũng không chút nương tay.
Cuối cùng, có hai thanh linh kiếm chiến thắng trong cuộc hỗn chiến.
Một thanh thân kiếm thon dài, toàn thân trắng muốt, chính giữa thân kiếm lại có một vệt đỏ thẳng đứng, toả ra sát quang sắc đỏ nhàn nhạt. Khi chiến đấu với các kiếm khác, nó cực kỳ dũng mãnh, thậm chí không ai dám đối đầu.
Thanh kiếm còn lại rộng hơn, màu xanh thẫm, treo một tua kiếm đỏ tươi, khí tức cổ xưa thuần khiết. Có lẽ nó thuộc về một nhân vật đức cao vọng trọng nào đó, bởi rất ít kiếm tìm nó đánh nhau, dù có dám cả gan đến gần, cũng bị uy áp linh lực của nó lặng lẽ đuổi đi.