Vân Lạc Hòa không khỏi cảm thán, cuộc sống của người chơi có nhiều may mắn đúng là quá tốt.
Vậy mà có thể mở thấy nhiều đồ ăn như vậy.
Đỗ Nguyễn Điềm: "Thật ra cũng không hẳn là tôi mở được hết, có vài món tôi trao đổi với người chơi khác trong nhóm, con người của tôi ấy à, tương đối ham ăn, luôn muốn đổi mỗi ngày một vị..."
"Khá ổn đó, vậy tôi muốn một bát mì trộn thịt băm, một bát cơm chiên trứng, một bát mì sợi Lan Châu, mì gạch cua, còn có bánh mì nướng nữa, năm món này đi."
"Không thành vấn đề." Ngày nào Đỗ Nguyễn Điềm cũng mở được đồ ăn, cho nên cô ấy chẳng thấy đau lòng chút nào, cô ấy muốn máy lọc nước hơn, bởi vì gần đây cô ấy bắt đầu trồng rau, nhưng nước chỉ đủ uống chứ không đủ tưới.
Số đồ ăn này đủ để Vân Lạc Hòa ăn đến hai ba ngày.
Cô đã cố ý chọn những món ăn tương đối chắc dạ.
Giải quyết xong vấn đề thức ăn, Vân Lạc Hòa lại bắt đầu nghĩ cách kiếm vật tư.
"Cô có thể hỏi mọi người trong hiệp hội một chút, xem có ai muốn máy lọc nước không được không, yêu cầu thì cứ dựa theo những điều kiện giao dịch mà tôi vừa nói với cô là được."
Đỗ Nguyễn Điềm: "Ok, bây giờ tôi sẽ đi hỏi một chút."
Vân Lạc Hòa vừa mới cất đồ ăn vào trong ba lô thì nhận được tin nhắn của Mộ Tử Đường.
"Chị Vân, không phải chị muốn đá vụn sao? Bên chỗ em có một người bạn vớt được đá vụn, em đã lấy nguyên liệu đổi với cậu ta, một khúc gỗ đổi được hai viên đá vụn, bây giờ em chia sẻ cho chị."
Vân Lạc Hòa: "Được, cảm ơn nhé, bây giờ cậu có đủ đồ ăn thức uống không?"
"Chẳng bao nhiêu, xem chừng chỉ đủ ăn một bữa hôm nay."
Không còn cách nào, vận may của cậu ấy thấp, mở ngọc trai cũng không thấy món ăn nào, chỉ có thể trao đổi với người khác, nhưng cậu ấy vẫn muốn giữ nguyên liệu để thăng cấp, không nỡ đổi ra bên ngoài.
Vân Lạc Hòa: "Cho cậu chiếc bánh mì nướng, cậu giúp tôi để ý đá vụn nhé."
"Đúng rồi, tôi định thành lập một hiệp hội, nhận một số người chơi có vận may thấp thường xuyên vớt phải rác, bên phía cậu có quen biết người nào không?"
"Không phải chứ chị Vân? Chị muốn làm nữ Bồ Tát trong trò chơi sinh tồn sao?"
Mộ Tử Đường tưởng Vân Lạc Hòa giúp một mình cậu ấy vẫn chưa đủ, nên còn muốn giúp đỡ nhiều người hơn.