Chương 27

Trò Chơi Sinh Tồn: Bắt Đầu Từ Tảng Đá Ngầm

Dư Vi Chi 20-01-2026 00:03:26

Suy cho cùng người ta cũng là Âu Hoàng, vận may rất tốt, còn cô có thể thăng cấp nhanh như vậy, hoàn toàn dựa vào chiếc thùng rác này. Cô cầm lấy thùng rác, cho nó vào trong nhà tranh, tìm một vị trí đẹp để đặt. Hôm nay không thể sử dụng kỹ năng đổi phế liệu lấy tiền, nên cô chỉ đành giữ hết rác lại, chờ đến ngày mai mới sử dụng. Nhưng mà, chỉ trong vòng một tiếng ngắn ngủi, Vân Lạc Hòa đã nhận được quá nhiều vật tư, theo lý mà nói, cô phải điều chỉnh cẩn thận lại một chút mới được. Xem ra vẫn nên đốt lửa lên, hơn nữa bây giờ cô đã có không ít gỗ. Đống lửa không chỉ để sưởi ấm, còn có thể chiếu sáng. Có ánh lửa, cô có thể nhìn thấy rõ mọi thứ. Vân Lạc Hòa chọn một vị trí thích hợp ở bên ngoài nhà tranh, lấy hai khúc gỗ ra, sau đó dùng cây gỗ mà Đỗ Nguyễn Điềm đưa cho, thắp lửa. Hai khúc gỗ có thể cháy trong hai tiếng đồng hồ. Mặc dù thời gian không dài lắm, nhưng hẳn là cũng đủ cho cô dùng. Đến lúc đó chỉ cần giữ lại mồi lửa trước khi chúng tắt là được. Trước tiên cô đặt đống đồ Mộ Tử Đường chuyển cho vào trong rương gỗ, sau đó bắt đầu sắp xếp vật tư của bản thân. [Đá biển x36, gỗ x26, sợi x10, đá quặng sắt x1, nhựa x6, rong biển x1, bột mì x1, vải bông x1, bình đựng nước khoáng x8, hạt giống màu đen x1, đá lửa biển sâu x2, mảnh da dê nhỏ x1, cuộn len x2, mảnh da x2, cây trúc x1, hạt giống cải trắng x1, hạt giống cây táo đã nảy mầm x1, nước khoáng 3l x1, chăn bông x1, gối đầu x1, giỏ dâu tây x1, xoài Tuyết Mị Nương x1, cơm nắm chà bông x2, vỏ sò x1, vỏ trái dừa x1] Còn có bịch bánh quy chocolate đã bóc. Vân Lạc Hòa thở phào một hơi, đồ đạc không hề ít nhỉ. Nhu cầu sinh tồn đương nhiên phải có niềm vui được lấp đầy túi như này. ... Vân Lạc Hòa đứng dậy, vận động xương cốt một chút, ăn nốt số bánh quy còn thừa, và uống hết nửa bình nước. Bây giờ vật tư không còn túng thiếu nhiều nữa, nhưng mà đồ ăn thì vẫn chưa dư dả, vậy ăn xoài Tuyết Mị Nương đi, những món khác giữ đến ngày mai ăn. Tuyết Mị Nương mập mạp trong suốt như pha lê, cắn một miếng là có thể nuốt luôn, ăn vào miệng cảm giác mềm mại thơm ngon, còn có chút thoải mái dễ chịu, xoài cực kỳ ngọt, vô cùng mọng nước, cắn một miếng còn kéo được thành sợi. "Xem ra vẫn phải trồng rau thôi, tự cung tự cấp thì cuộc sống mới không phải lo nghĩ về đồ ăn." Vân Lạc Hòa đi đến mảnh đất trống phía sau ngôi nhà tranh, ngồi xổm xuống xem xét đất nơi này. [Đất bùn: Đất bùn bình thường, độ phì nhiêu tương đối kém, tầng đất dày, kết cấu dính khá nặng. ] Tuy độ phì nhiêu tương đối kém, nhưng không phải là hoàn toàn không có, chứng tỏ vẫn có thể dùng để gieo trồng cây nông nghiệp. Cô vốn đang nghĩ liệu có thể đào một cái hố bằng tay không hay không, rồi vùi hạt giống xuống. Kết quả là không được. Cần phải dùng cuốc cuốc lên một lượt trước, hơn nữa cỏ dại và cát đá trên mặt đất cũng phải dọn dẹp sạch, mới có thể cuốc xới được, nhưng cô căn bản không có công cụ. Ít nhất cô cần có một cái cuốc. Đúng rồi! Bàn chế công cụ. Vừa làm xong bàn chế công cụ, cô đã vội vàng chạy đến xem. Nhất định là có thể tạo một cái cuốc trên bàn chế công cụ! Bàn chế công cụ tỏa sáng lấp lánh trong ngôi nhà tranh, khiến gian phòng nhìn đỡ trống trải hơn. Thật ra trông nó giống một cái bàn học bằng gỗ hơn.