Chương 38

Trò Chơi Sinh Tồn: Bắt Đầu Từ Tảng Đá Ngầm

Dư Vi Chi 20-01-2026 00:03:25

Hôm nay thì chẳng vớt được một chút đồ ăn nào, nhưng nguyên liệu thì vớt lên rất nhiều. Cho nên anh ấy mới muốn tìm người trao đổi. Nhận được mười lăm mảnh gỗ, Vân Lạc Hòa đi trực tiếp vào bàn chế công cụ, làm một cái rương gỗ. Có rương gỗ là có thể đựng được tất cả những món đồ tạm thời cô chưa định vứt vào thùng rác. Ví dụ như lá cọ, chai bia này, còn có rất nhiều nữa, Vân Lạc Hòa tích cóp lại, định để ngày mai tái chế. Thấy không còn sớm nữa, Vân Lạc Hòa bèn gửi tin nhắn cho Mộ Tử Đường. "Cậu thế nào rồi? Đã gom đủ vật tư thăng cấp chưa?" Đêm nay cần phải thăng lên cấp 3, nếu không sẽ bị đào thải. Vân Lạc Hòa nhìn thấy rất nhiều người đang than vãn trên kênh trò chuyện, nói hệ thống thông báo quá muộn, không đủ thời gian, không gom kịp vật tư, không biết làm sao bây giờ. Cũng có rất nhiều người đang điên cuồng gửi tin nhắn giao dịch, gửi cả vật tư trong ba lô, xem có thể đổi được nguyên liệu thăng cấp không. Trước đó Vân Lạc Hòa vẫn đang bận, nên không rảnh nhìn kỹ. Lúc vào gửi tin nhắn cho Mộ Tử Đường, cô mới bắt đầu chú ý hơn một chút, xem xem bản thân có thấy hứng thú với món đồ nào không, lỡ có thể nhặt được của hời thì tốt. "Vội chết mất, vẫn thiếu mười viên đá biển và năm sợi, tôi mang toàn bộ gia sản ra đổi! Có ai đổi không! [hình ảnh], [hình ảnh]" "Chỉ còn bốn tiếng đồng hồ nữa là 12 giờ! Đậu má, đi đâu kiếm thêm mười lăm sợi đây." "Có ai cần hạt giống không? Còn hai bịch khăn giấy nữa, đổi lấy mười viên đá biển!" "Tôi có bản vẽ! Chỉ cần có thể giúp tôi thăng cấp, tôi sẽ cho bản vẽ!" "Có bản vẽ kìa, tôi giúp anh, đã kết bạn! Nói chuyện riêng đi!" "Bản vẽ tốt như vậy sao? Bản vẽ gì thì chưa nói mà đã giúp ngay rồi?" "Tôi cũng có bản vẽ, nhưng mà mục rồi, có ai muốn không? Rẻ hơn một chút đó." Vân Lạc Hòa không cảm thấy hứng thú với bản vẽ hoàn chỉnh, nhưng đến bản vẽ mục lại khiến ánh mắt cô sáng lên! Vân Lạc Hòa lập tức liên lạc với chủ nhân của tấm bản vẽ hỏng này. "Xin chào, anh muốn đổi bản vẽ lấy thứ gì?" "Nguyên liệu thăng cấp, mười viên đá biển, năm mảnh gỗ, năm sợi." Vân Lạc Hòa: "Quá nhiều, bản vẽ đã hỏng, nếu không sửa được thì chỉ là tấm giấy vụn." "Vậy cô nói bao nhiêu?" Người này giữ tấm bản vẽ này lâu lắm rồi, bản thân không sử dụng được, cũng chẳng có ai bằng lòng đổi. "Cùng lắm thì cho anh tổng cộng mười lăm nguyên liệu." Vân Lạc Hòa cũng lo lắng bản thân lấy bản vẽ này về cũng không chữa nổi, dẫu sao cô vẫn chưa từng dùng thùng rác để sửa chữa bản vẽ, hơn nữa hôm nay không thể đổi kỹ năng, phải chờ đến ngày mai. Cô cũng đang đánh cược, suy cho cùng bản vẽ là hàng khan hiếm, nếu không phải bị hỏng, thì mười lăm món nguyên liệu nhất định không thể đổi được. Nhưng cơ hội cũng thường đi cùng với nguy hiểm. Cô muốn nhặt của hời, nhưng cũng rất có thể sẽ lỗ vốn. Cho nên mười lăm nguyên liệu là tốt đa rồi. Cuối cùng người này vẫn đành đồng ý. Suy cho cùng thời gian cũng chẳng còn sớm, giữ bản vẽ hỏng trong tay chẳng có chút tác dụng nào, nếu không thể thăng cấp, thì đến người cũng chết, giữ lại cái bản vẽ hỏng này làm gì. Lúc nhận được bản vẽ, Vân Lạc Hòa đã nghiên cứu một lúc. Bởi vì đã hỏng, cho nên thông tin cụ thể đều bị khuyết thiếu, chỉ có thể dựa vào hình vẽ còn sót trên bản vẽ đoán được đại khái là bản vẽ của một loại vũ khí.