Ngọc trai màu trắng mở ra được nhiều đồ vật hơn!
Chỉ có một phần nhỏ là rác, hơn một nửa đều là đồ tốt cần thiết.
Cô ăn tiết kiệm một chút, đồ ăn hai ngày nay vậy là đủ rồi.
Thể lực của cô vẫn còn thừa 25 điểm, chỉ có thể vớt thêm một lần nữa.
Trước tiên vứt rác vào trong thùng đã.
Sau khi tái chế giày hỏng thành công, nhận được miếng da x2, tái chế găng tay mục thì nhận được sợi x1, vứt lá cải nát vào thùng rác cũng thành sợi x1.
Ba lô đã không thể nhét thêm món gì từ lâu, bây giờ rất nhiều đồ còn phải ném thẳng ra mặt đá ngầm.
Vân Lạc Hòa phải sắp xếp lại vật tư một lần nữa.
[Đá biển x20, gỗ x38, sợi x10, nhựa x7, rong biển x1, bột mì x1, vải bông x1, chai đựng nước khoáng x4, bánh quy chocolate x1, hạt giống màu đen x1, đá lửa biển sâu x1, cuộn len x2, túi khăn giấy lau mặt x1, kính x1, mảnh da x2, hạt giống cải trắng x1, nước khoáng 3l x1, bánh bao x2, bánh rán hành x1, vỏ sò x2. ]
Cô chỉ có thể đặt một lượng lớn nguyên liệu thăng cấp và đồ ăn vào trong ba lô trước, những thứ khác thì để ở bên ngoài.
Lăn lộn cả nửa ngày, Vân Lạc Hòa vừa nhìn đồng hồ, đã là hai giờ chiều.
Vân Lạc Hòa lại thấy đói bụng.
Cũng may đồ ăn vừa rồi cô mở được, có thể lấp đầy bụng.
Cô quyết định ăn bánh rán hành trước, sau khi ăn xong thì ngủ một giấc, xem xem có thể hồi chút điểm thể lực nào không, chỉ cần có thêm hơn 10 điểm là cô có thể tung lưới đánh cá thêm một lần nữa.
Trước khi ăn bánh, Vân Lạc Hòa ném hết số vỏ sò bản thân tích cóp vào trong thùng rác.
Tái chế hai chiếc vỏ sò thành sáu viên đá biển.
[Thùng rác cấp 1. ]
[Cần 17 điểm kinh nghiệm nữa để nâng cấp lên cấp độ tiếp theo, mỗi lần thả rác vào đều có thể nhận được điểm kinh nghiệm. ]
[Sau khi nâng cấp sẽ mở khóa kỹ năng đổi phế liệu lấy tiền. ]
Cũng không biết kỹ năng đổi phế liệu lấy tiền này rốt cuộc có tác dụng gì, dựa theo tốc độ vứt rác của cô, nói không chừng ngày mai chiếc thùng bảo bối của cô sẽ có thể nâng cấp.
Nếu đã như vậy, may mắn càng ít thì rác rưởi cũng càng nhiều, về sau cô càng may mắn hơn!
Cô phấn khởi ngồi xổm xuống rửa tay bằng nước biển, sau đó bắt đầu ăn bánh rán hành.
Chiếc bánh rán hành này mùi thơm ngào ngạt, ăn vào thơm phức, lớp vỏ giòn xốp, bên trong vừa mềm mại vừa dai dai, sau khi ăn xong, bụng cô cũng đã được lấp đầy.
Ăn ngon quá đi mất, chỉ là, sau này không biết khi nào mới có thể được ăn lại.
Vân Lạc Hòa nằm xuống chiếc giường đá, định xem kênh trò chuyện một lát, cũng giống như ở thế giới thật, trước khi đi ngủ phải lướt điện thoại di động một chút.
Lúc này kênh trò chuyện vẫn rất náo nhiệt.
"Cuối cùng cũng thăng cấp rồi, xem ra tảng đá ngầm này có thể biến thành to hơn, tôi nghi ngờ sau này nó còn có thể trở thành một hòn đảo nhỏ!"
"Tôi đã lên cấp 2 từ lâu rồi, nhưng mà nguyên liệu thăng cấp rất khó gom, nếu là một vùng đất thì tốt rồi, chỗ nào cũng có sợi và gỗ."
"Nhưng ở trên biển thì có thể câu cá mà! Hôm nay tôi đã câu được hai con cá!"
"Tuyệt vậy, có cần câu ư? Đã có thể câu cá... Nhưng không có lửa thì ăn bằng cách nào, ăn cá sống cắt lát cũng cần dùng dao sắt mà."
"Yên tâm, tôi lấy nước biển nuôi nó rồi, mấy ngày nữa sẽ ăn."