Hạt giống cải trắng gieo vào ngày hôm qua đã mọc mầm nhỏ.
Lá mầm xanh biếc vươn ra, vậy cũng quá nhanh rồi.
Chỉ là lá cây chỉ có một phiến rất nhỏ, nhìn vô cùng yếu ớt, Vân Lạc Hòa cũng chẳng dám sờ mạnh.
Qua hai ngày nữa là có thể ăn rau cải mình tự trồng ra rồi!
Quả là một chuyện khiến người ta sung sướng.
Ngoài ra còn có đậu nành.
Vân Lạc Hòa tự hỏi, nên lấy mầm đậu nành nhỏ này làm giá đỗ hay là trông thành cây đậu.
Bình thường đậu nành cũng có thể làm thành hạt giống.
Cho dù Vân Lạc Hòa kém cỏi, nhưng mà phương pháp gieo trồng loại cây này tương đối đơn giản, nên cô vẫn biết một chút.
Trồng đậu nành dường như sẽ phiền toái hơn trồng cây đậu một chút.
Nhưng mà giá đỗ thì chỉ có thể ăn một bữa.
Trồng cây đậu nành sẽ biến thành hạt đậu, cuối cùng còn có thể thu hoạch nhiều đậu nành hơn.
Bây giờ mới chỉ có một chút, chờ sau này thu hoạch được mấy cân, đậu nành sẽ có nhiều tác dụng hơn.
Có thể ép thành sữa đậu nành, làm đậu phụ, nhưng vẫn còn rất nhiều thứ không thể làm.
Thế là, Vân Lạc Hòa lấy một cái vỏ dừa, bỏ hết số đậu nành vào trong đó, rồi đổ nước tinh khiết.
Có lẽ cứ ngâm như vậy trước là được rồi. ...
Dọn dẹp đất trồng rau xong, Vân Lạc Hòa lại lại lấy thức ăn và nước uống từ ba lô ra.
Buổi sáng cô vẫn chưa kịp ăn gì, bây giờ đã là buổi trưa rồi.
Bụng cô đói đến mức réo ùng ục.
Bây giờ có máy lọc nước, cô không bao giờ phải lo chuyện thiếu nước nữa.
Trước kia uống nước cô cũng chẳng dám uống nhiều, mỗi ngày cùng lắm chỉ uống nửa lít nước, bây giờ cô có thể uống thoải mái rồi.
Cô uống một hơi hết hơn một nửa chai.
Bữa trưa hôm nay là cơm chiên trứng.
Ngày hôm qua vừa mở được từ ngọc trai.
Hạt cơm màu vàng căng tròn phát ra ánh sáng dưới nắng mặt trời, hạt nào hạt nấy đều dính lòng trứng, bên trong phần cơm chiên còn có một ít rau xanh và cà rốt, màu sắc đối lập hoàn toàn, khiến người ta rất hứng thú.
Bản thân Vân Lạc Hòa đang đói bụng, ngửi thấy mùi hương, cô không chờ đợi nổi, nôn nóng lùa cơm vào trong miệng.
Một bát cơm chiên trứng không tính là nhiều, rất nhanh đã bị cô ăn hết.
Ăn xong cô vẫn chưa đã thèm, vị giác được thỏa mãn, nhưng ăn vẫn chưa đủ no.
Hiện tại mặc dù cô không thiếu nước, nhưng đồ ăn thì vẫn còn trong giai đoạn thiếu thốn.
Mỗi ngày cùng lắm cô chỉ có thể ăn hai bữa, chưa phải là đầy đủ.
Suy cho cùng, thùng rác cũng chẳng thể biến ra thức ăn cho cô được.
Chi bằng tìm mấy người Đỗ Nguyễn Điềm hoặc là Ngô Cảnh đổi một ít thức ăn.
Như vậy có vẻ như thực tế hơn.
Dù sao, hiệp hội Âu Hoàng cũng chẳng phải lo về đồ ăn.
Vân Lạc Hòa ngẫm nghĩ, quyết định tìm Đỗ Nguyễn Điềm.
Cô đã gửi một tin nhắn cho Đỗ Nguyễn Điềm.
"Hello, tôi muốn đổi máy lọc nước lấy một ít đồ ăn của cô."
Nói xong, chẳng đợi Đỗ Nguyễn Điềm phản hồi, Vân Lạc Hòa đã tung lưới đánh cá xuống dưới biển, tiếp tục xử lý đơn đặt hàng hỗ trợ gia công.
Cũng chẳng khác mấy so với ngày hôm qua, hôm nay phần lớn vẫn là làm giường gỗ.
Sau khi tất cả người chơi có được một ngôi nhà tranh, gần như đều muốn có một chiếc giường.
Nguyên liệu cần làm giường gỗ cũng không nhiều lắm, nhưng quan trọng là phải có bàn chế công cụ.
Dù sao thu thù lao cũng không nhiều lắm, nên người chơi đều bỏ chút vật tư trước, hưởng thụ niềm vui có giường.
Trước mắt, toàn bộ khu 2 càng ngày càng nhiều người chơi có bàn chế công cụ, nhưng vẫn chưa vượt quá một trăm.
Cho nên mối làm ăn như hỗ trợ gia công này, Vân Lạc Hòa vẫn có thể tiếp tục thêm vài ngày.