Sau khi ăn hết, dạ dày ấm lên, toàn thân cô cũng thoải mái.
Cô nhớ rõ bản thân vẫn còn ít bột mì, chờ rau cải lớn lên, cô có thể cán một chút mì sợi, thả thêm nắm cải thìa, nấu một bát mì rau dưa cũng không tệ.
Đúng lúc này, lưới đánh cá lại vớt được đồ.
Vận may của cô cũng không đến nỗi nào, lần này là ngọc trai màu trắng.
[Nhận được: Đá biển x5, cây trúc x1, đậu nành x1, dây câu cá x1, khăn lông x1, lá cọ x1, khối sắt rỉ x1, thùng gỗ thủng nướcx1, tào phớ x1. ]
Đồ đạc càng ngày càng nhiều.
Không thể bỏ vào ba lô được nữa.
Biết đi đâu để tìm đá không gian đây?
Có lẽ nhóm Âu Hoàng kia sẽ có.
Suy cho cùng, so với hiểu biết của cô, vật tư của bọn họ chỉ có nhiều chứ không ít.
Nếu không làm rương gỗ, vật tư của bọn họ nhất định là không đủ chỗ chứa.
Đương nhiên, làm rương gỗ cũng là lựa chọn tốt, bàn chế công cụ làm được rương gỗ, tương tự với hòm chứa đồ, bên trong có mười ô vuông, tác dụng cũng giống như ba lô, chỉ là rương gỗ chỉ có thể đặt ở trong nhà tranh, không thể mang đi khắp nơi.
Nhưng hiện tại dù sao người chơi vẫn nán lại trên đá ngầm, dùng rương gỗ đựng đồ vẫn cực kỳ thực tế.
Chẳng qua, làm một chiếc rương gỗ cần đến hai mươi miếng gỗ.
Vân Lạc Hòa hơi không nỡ, cô muốn tích cóp gỗ để thăng cấp.
Thăng cấp yêu cầu 300 mảnh gỗ, bây giờ cô vẫn chưa đạt được 50 mảnh.
Dương Miễn: "Có đồ ăn không? Tôi đổi gỗ với cô."
Vân Lạc Hòa còn đang bối rối, không biết có nên làm rương gỗ hay không, thì Dương Miễn đã gửi tin nhắn đến.
Đến cũng thật đúng lúc.
Vân Lạc Hòa: "Một bát tào phớ đổi lấy mười lăm mảnh gỗ."
Bên trong bát tào phớ có thêm nấm hương, mộc nhĩ đen, hoa hiên vàng, rưới thêm nước sốt lên, nhìn rất ngon mắt.
Vân Lạc Hòa vừa mới ăn no, nếu không cũng không nỡ mang ra trao đổi.
Hơn nữa cô cũng đòi tương đối nhiều, mười lăm mảnh gỗ, nếu như Dương Miễn không đồng ý, thì cô sẽ giữ tào phớ lại để ngày mai ăn.
Bây giờ đồ ăn của cô rất ít.
Cô chia sẻ ảnh chụp tào phớ cho Dương Miễn.
Vậy mà đối phương lại quyết đoán đồng ý ngay.
Bên phía Dương Miễn đã cạn kiệt lương thực.
Anh ấy và em gái Dương Mân cả ngày hôm nay chỉ ăn một chiếc bánh bao.
Anh ấy chịu nổi, nhưng em gái vẫn còn nhỏ, còn đang ở giai đoạn phát triển cơ thể, không thể để cô bé chịu đói được.
Tuy mười lăm mảnh gỗ nhiều, nhưng anh ấy vẫn chọn đổi.
Anh ấy và Dương Mân cùng nhau vớt vật tư nên có rất nhiều nguyên liệu, nhưng chỉ không có đồ ăn.
Chuyện này cũng khiến anh ấy rất đau đầu.
Nếu như điểm may mắn của họ mà cao hơn một chút rồi gia nhập hiệp hội Âu Hoàng thì tốt rồi.
Nhưng điểm may mắn của anh ấy và Dương Mân lại chênh lệch.
Anh ấy định tự thành lập một tổ chức, tập trung một vài người, để mọi người gom vật tư lại với nhau, như vậy là có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề.
Ví dụ những người chơi như anh ấy, có nhiều nguyên liệu như vậy nhưng lại không có đồ ăn, hoàn toàn có thể mang một phần nguyên liệu ra đổi lấy đồ ăn.
Thật ra, anh ấy có thể tìm một đối tác sở hữu nhiều đồ ăn, rồi cung cấp nguyên liệu cho đối phương.
Nhưng mà Dương Miễn cũng muốn mau chóng thăng cấp, không thể ngày nào cũng cho người ngoài nhiều nguyên liệu được.
Hơn nữa, không phải anh ấy chưa bao giờ vớt được đồ ăn, còn phải dựa vào vận may.