Sau cơn mưa, không khí ở thành phố Lâm Giang trở nên trong lành lạ thường, mang theo hơi se lạnh sảng khoái như mùi bạc hà.
Buổi chiều, La Duệ đến trường để điền nguyện vọng.
Sống lại tới giờ, đây là lần đầu tiên cậu gặp lại cậu bạn thân Trương Bác.
Hai người khoác vai nhau đi vào lớp học, lập tức thu hút sự chú ý của các bạn.
Nhiều người đã biết chuyện, nghe đồn mấy ngày trước, người báo tin vụ triệt phá ổ mại dâm ở khách sạn Thiên Long trên đường Phượng Tường chính là La Duệ. Cậu không chỉ ẵm năm vạn tiền thưởng mà còn một mình xông vào khách sạn, đánh cho hơn chục tên đàn em của Vương Thiên Long tơi tả.
Chuyện này được đồn thổi ầm ĩ, ngay cả chủ nhiệm lớp cũng biết.
Cậu học trò La Duệ này, ở lớp ngoài chiều cao ra thì ngày thường chẳng có gì nổi bật, sao tự dưng lại đánh đấm giỏi thế?
Ngay sau đó, con gái Vương Thiên Long bị bắt cóc, bản thân Vương Thiên Long thì bị sát hại, chuyện này đã gây chấn động toàn bộ thành phố Lâm Giang.
Đặc biệt là hình ảnh hai trăm vạn tiền mặt được tung lên trời, bị du khách chia nhau nhặt sạch, khiến mấy chục vạn người dân không khỏi tiếc nuối, thầm nghĩ sao lúc đó mình lại phải đi làm quần quật, trong khi người ta đi chơi thôi cũng nhặt được tiền, đúng là số sướng kẻ khổ.
Mấy người tiếc hùi hụi đó đâu biết rằng, số tiền này đã chui tọt vào túi của La Duệ.
Ba năm cấp ba của La Duệ không có mấy chuyện yêu đương sến sẩm, cậu không yêu ai, cũng chẳng có ai yêu cậu, nào là hoa khôi của trường, những cô nàng thảo mai hay những kẻ si tình lụy tình, tất cả đều không tồn tại.
Người duy nhất cậu có thể trò chuyện hợp cạ chính là cậu bạn thân Trương Bác. Hai đứa lớn lên cùng nhau từ nhỏ, thậm chí còn hẹn ước sau này sẽ cùng nhau xuống tóc đi tu.
Bây giờ xem ra, nghiệp tu hành này coi như bỏ.
Hai người nhận tờ khai nguyện vọng, cẩn thận điền vào trường đại học mình muốn theo học.
Nguyện vọng một của Trương Bác là Đại học Y khoa thành phố Quảng Hưng, cậu ta đang do dự với nguyện vọng hai...
La Duệ không nghĩ nhiều, cậu điền thẳng vào nguyện vọng một là Học viện Cảnh sát Hình sự, còn nguyện vọng hai thì bỏ trống.
Trương Bác ngó sang, kinh ngạc nói: "Cậu thật sự muốn làm cảnh sát à?"
"Đúng vậy, vì nhân dân phục vụ!"
Mặc kệ La Duệ có thi đỗ hay không, Trương Bác vẫn giơ ngón tay cái lên tán thưởng lý tưởng cao cả của bạn mình.
Chỉ riêng điểm này, La Duệ đã cảm thấy không uổng công kết giao với cậu bạn này, nó không nghi ngờ năng lực của mình, cũng không đả kích sự tự tin của mình.
Một tiếng sau, hai người bước ra khỏi cổng trường.
Trương Bác thở ra một hơi thật dài: "Cuộc sống cấp ba cuối cùng cũng kết thúc!"
La Duệ lại không có chút cảm xúc bùi ngùi nào, thời gian đã sớm hòa tan tất cả.
Trương Bác tò mò hỏi: "Này, La Duệ, có phải cậu đã đi tìm các em gái xinh tươi rồi không?"
"Cậu nín nhịn câu hỏi này lâu lắm rồi đúng không?"
La Duệ lườm một cái, mới nãy trong lớp, mấy thằng con trai cứ lượn lờ quanh cậu, nhưng vì có con gái ở đó nên đều không dám hỏi thẳng.
"Không sai, đi rồi!"
"Ái chà, cảm giác thế nào?"
"Vừa tê vừa sướng!"
La Duệ vẫy một chiếc taxi ven đường, phất tay chào thằng bạn.
"Này, cậu đi đâu đấy? Không đi chơi bóng rổ à?"
"Đương nhiên là đi tìm người đẹp rồi!" La Duệ cười ha hả, ngồi vào xe.
"Chết tiệt!"
Trương Bác tức tối chửi một câu, gãi gãi đũng quần, rồi đưa tay sờ sờ ba trăm đồng trong túi, thầm nghĩ chút tiền này có đủ để đi "tìm hiểu sự sâu xa của cơ thể người" hay không, dù sao sau này mình cũng muốn làm bác sĩ.
Trong một góc yên tĩnh của quán cà phê.
Tiếng nhạc êm dịu như dòng suối trong veo, chảy xuôi bên tai.
La Duệ người đầy mồ hôi đi đến bên ghế, gọi một ly trà chanh kiểu Hồng Kông.
Thái Hiểu Tĩnh đã đợi sẵn ở đây, cô đang uống một ly cà phê đá.
"Chờ lâu chưa chị?"
Sau khi ngồi xuống, La Duệ mở lời hỏi.
"Không, tôi cũng vừa mới tới."
La Duệ mỉm cười, đến một nơi lịch sự tao nhã thế này, đối diện lại là một chị gái trưởng thành, cậu có chút đứng ngồi không yên.
Hôm nay Thái Hiểu Tĩnh mặc thường phục, bên trên là một chiếc áo phông trắng, bên dưới mặc quần jean bó sát, làm nổi bật lên cặp đùi thon dài.
Thân hình cô uyển chuyển, những đường cong gợi cảm ẩn hiện, không khỏi khiến người ta phải liếc nhìn.
La Duệ không dám nhìn quá lộ liễu, đành hắng giọng một cái, nhìn về phía chiếc ti vi LCD treo trên tường, trên đó đang chiếu tin tức buổi trưa.
Thái Hiểu Tĩnh dù sao cũng là cảnh sát hình sự, đã sớm nhìn ra sự lúng túng của đối phương, cô khẽ lùi người lại, cố gắng tỏ ra tự nhiên hơn.
"Điền nguyện vọng xong chưa?"
"Học viện Cảnh sát Hình sự, nhưng có vào được không thì phải nhờ vào các chị cả." La Duệ trả lời.
"Chắc chắn không có vấn đề gì, Cục trưởng Hồ đã báo cáo ngay trong đêm về công lao của cậu ngày hôm qua lên sở rồi. Cậu đã đóng vai trò quan trọng trong vụ án bắt cóc 622, ông ấy vừa nói xong, còn viết thư giới thiệu cho cậu với lãnh đạo học viện nữa."
La Duệ thở dài.
Thái Hiểu Tĩnh quan tâm hỏi: "Sao vậy?"
"Em nghe nói Học viện Cảnh sát Hình sự không dễ nhằn đâu, vào trong đó chẳng khác gì đi cải tạo lao động. Người ta học đại học, tán gái kiếm tiền không thiếu thứ gì, còn em thì sao? Sau này không phải học thuộc lòng thì cũng là rèn luyện ở cơ sở, đặc biệt là huấn luyện quân sự, chắc muốn lấy mạng người luôn!"
"Cậu muốn tán gái à?"
Thái Hiểu Tĩnh nghiêng người về phía trước, mắt không chớp nhìn chằm chằm cậu: "Cậu không phải có bạn gái rồi sao? Cô bé Mạc Vãn Thu ấy..."
"Ờm... Chắc là đang trong giai đoạn trên tình bạn, dưới tình yêu."
Thái Hiểu Tĩnh "ờ" một tiếng, thần sắc có chút thất vọng.
La Duệ tò mò: "Ngược lại là chị đấy, chị Thái, nhìn tuổi tác của chị, chắc là kết hôn rồi chứ?"
Cô trừng mắt: "Tôi còn chưa nghĩ đến chuyện yêu đương."
La Duệ thầm nghĩ, tuổi chị cũng không nhỏ nữa rồi, đang ở độ tuổi chín mọng nhất, nhưng không dám nói ra miệng.
Hai người im lặng một lúc, Thái Hiểu Tĩnh mở lời: "Đúng rồi, qua thẩm vấn, Cao Dương đã khai hết rồi, quá trình chi tiết đã được khai rất rõ ràng, chúng tôi đã bắt đầu chỉnh lý tài liệu, chuẩn bị chuyển giao cho viện kiểm sát. Vụ án này, tòa án chắc chắn sẽ mở phiên tòa xét xử công khai.
Hơn nữa, Cao Văn Quyên cũng không tham gia vào vụ bắt cóc, cô ấy mất tích là vì muốn ngăn cản Cao Mộc Đường, từ đó bị ông ta khống chế, tình huống này là thật, Vương Tuệ Tuệ đã làm chứng.
Người giết Vương Thiên Long chính là Cao Mộc Đường, ông ta còn muốn giết cả Vương Tuệ Tuệ, vì để bảo vệ cô ấy, Cao Văn Quyên đã bị đâm một nhát vào bụng."
La Duệ trầm ngâm nói: "Bản chất con người không phải lúc nào cũng đen tối."
Cậu có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó, Cao Văn Quyên đứng ra, dứt khoát che cho người em gái cùng cha khác mẹ của mình.
Một con dao nhọn đâm vào bụng, cô sẽ không sợ hãi, cô còn dũng cảm hơn bất kỳ ai, ý chí của cô còn kiên cường hơn bất kỳ ai!
Cô sẽ hét lên, em gái mau chạy đi!
Dù mình có chết, cũng phải cắn răng chống đỡ!
"Lúc Vương Thiên Long cầm tiền chuộc đến công viên giải trí, Cao Mộc Đường đang ở trên vòng đu quay, ông ta dùng ống nhòm quan sát rõ ràng các tai mắt mà chúng ta bố trí, sau đó điều khiển Vương Thiên Long ném hai trăm vạn đi, rồi lợi dụng lúc đám đông hỗn loạn để ra tay sát hại hắn..."
La Duệ nheo mắt nói: "Đây đều là lời khai của Cao Dương à?"
"Không, hắn nói đây đều là kế hoạch của bố hắn."
"Chị nói là Cao Mộc Đường?"
Thái Hiểu Tĩnh có chút bực bội, sao giọng điệu của La Duệ đột nhiên lại kích động như vậy.
"Không sai!" Cô trả lời, rồi nói tiếp: "Chúng tôi đã đến bệnh viện điều tra, Cao Mộc Đường xác thực mắc ung thư phổi giai đoạn cuối, không còn sống được bao lâu nữa, nên hai cha con họ mới lập ra kế hoạch báo thù điên rồ này. Nếu không phải Cao Mộc Đường sắp chết, có lẽ Cao Dương cũng sẽ không nói cho chúng tôi biết nơi ẩn náu của ông ta."
Nghe cô nói, lông mày La Duệ nhíu chặt lại.
Thái Hiểu Tĩnh thấy bộ dạng của cậu, có chút lo lắng: "Cậu không sao chứ?"
"Em không sao!"
La Duệ lắc đầu, nhưng trong lòng vẫn đang suy nghĩ, một ông già ở nông thôn, thật sự có thể vạch ra một vụ bắt cóc tinh vi như vậy sao?
Đầu tiên là bắt hai bên giao tiền chuộc (Cao Văn Quyên là một biến số, chắc chắn không nằm trong kế hoạch, sau khi khống chế được cô, lập tức thay đổi kế hoạch báo thù một cách kín kẽ như vậy), đồng thời tiết lộ tin tức cho phóng viên để gây nhiễu loạn tầm mắt của cảnh sát, hơn nữa còn từ vòng đu quay quan sát tình hình bố trí của cảnh sát, khống chế Vương Thiên Long, tung hai trăm vạn lên trời, nhờ đó hoàn thành việc báo thù!
Đây tuyệt đối không phải là chuyện một gã đồ tể có thể làm được!
La Duệ không dám nghĩ nhiều, cũng không dám nói nhiều, cậu chỉ có thể hy vọng các cảnh sát cấp cao có thể tìm ra điểm uẩn khúc trong đó!
Hai người tiếp tục trò chuyện một lúc, Thái Hiểu Tĩnh nói đến công việc của mình.
"Tôi đã xin chuyển công tác rồi!"
La Duệ không cảm thấy bất ngờ.
"Cậu cũng biết đấy, năng lực của tôi không đủ, chức đội trưởng đội cảnh sát hình sự này quá nặng nề, tôi nghĩ Trần Hạo vẫn thích hợp hơn."
Thái Hiểu Tĩnh khẽ thở dài một hơi, vẻ mặt có chút cô đơn.
La Duệ an ủi vài câu, nhưng nói thật, cậu cũng cho rằng Thanh Quỷ lợi hại hơn, nhất định có thể dẫn dắt đội cảnh sát hình sự thành phố Lâm Giang liên tiếp phá các vụ án lớn, tạo nên kỳ tích.
Dù sao, một người đàn ông không bao giờ cười trước mặt tội phạm, thật sự rất đáng sợ.
Hoàng hôn buông xuống, La Duệ đợi Thái Hiểu Tĩnh lên xe rồi, cậu đứng bên đường chờ xe buýt, chỗ này cách nhà không xa, không cần thiết phải lãng phí tiền taxi.
Nhưng đúng lúc này, cậu trông thấy hai cảnh sát mặc đồng phục đi tới.
Đến trước mặt La Duệ, hai người đứng ở hai bên cậu.
Cảnh tượng này rất quen thuộc, La Duệ cảm thấy kinh ngạc.
"Anh cảnh sát, có chuyện gì vậy?"
"Cậu tên là La Duệ à?"
"Tôi tên này thì sao ạ?"
"Chúng tôi thuộc đội cảnh sát giao thông, đêm qua, cậu có liên quan đến hành vi lái xe nguy hiểm, bây giờ mời cậu đi với chúng tôi một chuyến!"
La Duệ sững sờ, đầu óc nhất thời chưa phản ứng kịp: "Không phải tôi, tôi không có xe!"
"Đồng chí Cố Đại Dũng ở đồn công an Phượng Tường đã báo cáo rồi, xe là của ông ấy, nhưng người lái là cậu, đừng nói nhiều lời, đi mau!"
"Chết tiệt!"
La Duệ cạn lời, còn chưa kịp làm cảnh sát mà số lần phải về đồn đã không ít rồi.