La Duệ ngủ một giấc đến tận trưa. Trong lúc cậu ngủ, Phùng Bình đã hé cửa nhìn trộm mấy lần. Bà định tắt điều hòa trong phòng đi cho đỡ tốn điện, nhưng rồi lại cố nhịn, sợ con trai ngủ không ngon.
Cậu bị đánh thức bởi tiếng nói chuyện ồn ào. Mở mắt ra, nhìn thấy căn phòng quen thuộc, lòng La Duệ cảm thấy bình yên đến lạ.
Thế này mới có cảm giác được sống lại chứ.
Cậu trông thấy tấm áp phích dán trên bức tường cạnh giường, là ảnh cận mặt của Kim Thành Vũ trong bộ phim «Trùng Khánh Sâm Lâm» của đạo diễn Vương Gia Vệ, với góc nghiêng hoàn hảo, đẹp tựa tượng tạc.
La Duệ mỉm cười, ngáp một cái rồi ngồi dậy, vươn vai duỗi người, đoạn đưa mắt quan sát xung quanh.
Mọi thứ vẫn y như cũ, cậu thầm cảm thán. Giá sách đầy tiểu thuyết trinh thám, chiếc đèn bàn trên bàn học, tất cả đều mang đậm dấu ấn của thời đại này.
Tiếng nói chuyện ngoài cửa càng lúc càng lớn, La Duệ nhíu mày, mở cửa bước ra.
Người ngồi trong phòng khách trông có chút quen mắt, cậu nhìn kỹ lại, thì ra là cả nhà bác cả.
Bác cả La Hội Nước, bác gái và con trai họ, La Quân. Người đang nói chuyện với họ chính là mẹ cậu, Phùng Bình.
La Duệ nghe thấy tiếng động trong bếp, hẳn là bố cậu đang nấu ăn.
Thấy La Duệ bước ra, La Hội Nước gật đầu với cậu xem như chào hỏi, còn bác gái thì mặt nặng mày nhẹ, giả vờ không nhìn thấy.
La Duệ nhỏ hơn La Quân vài tuổi nên phải gọi một tiếng anh.
Quan hệ hai nhà trước giờ vốn không tốt, lần này đến nhà, chắc chắn là vì chuyện tiền nong. La Duệ nhớ bố mẹ đã vay nhà bác cả hơn mười vạn, đến giờ vẫn chưa trả hết.
Thấy họ, La Duệ chào một tiếng rồi đi thẳng vào bếp phụ bố.
Cậu thấy bố mình có vẻ không yên lòng, động tác cầm xoong nồi cũng thiếu dứt khoát, rõ ràng là đang hóng chuyện ngoài phòng khách.
Bố cậu trước nay không giỏi ăn nói, mẹ cậu không chỉ lo việc nhà mà còn phải quán xuyến bên ngoài, chuyện đối nhân xử thế đều do một tay bà lo liệu.
La Duệ nhặt một miếng thịt chiên giòn vừa mới ra lò từ trong chảo sắt, cắn một miếng, vị giòn rụm, thơm nức, không nhịn được giơ ngón tay cái lên với bố.
La Sâm cười hề hề hai tiếng, tai vẫn vểnh lên.
La Duệ dựa vào kệ bếp, vừa ăn vừa nghe ngóng.
"Thím Hai này, quán ăn nhỏ nhà thím đã không mở nổi, coi như mất nguồn thu nhập rồi. Tôi nghe nói thành tích thi đại học của La Duệ cũng không tốt, chỉ miễn cưỡng đủ vào một trường tầm trung, một năm học phí tốn bao nhiêu tiền, chẳng bằng để nó theo thằng Quân đến thành phố Quảng Hưng làm công còn hơn."
Đây là giọng của bác cả, rõ ràng chuyện nhà La Duệ, họ biết rành rọt.
Anh họ La Quân đang làm việc cho một công ty thiết kế ở thành phố Quảng Hưng, ý của bác cả là nhờ anh ta giúp đỡ, tìm cho La Duệ một công việc chân tay.
Phùng Bình còn chưa kịp lên tiếng, bác gái đã vội nói: "Đúng đấy, tình hình nhà thím, tôi không nói nữa, nói chuyện thằng Quân nhà tôi đi, dù sao cũng tốt nghiệp trường hạng khá, tìm được một công ty thiết kế tử tế, bây giờ đang tìm bạn gái, nhà gái yêu cầu phải mua nhà ở thành phố Quảng Hưng, chúng tôi không có nhiều tiền như vậy. Thím Hai, thím xem số tiền các người nợ bao giờ thì trả?"
Phùng Bình nghe mà nhíu mày, trong lòng bốc hỏa: "Trả tiền là một chuyện, nhưng chị cả này, chị cũng không cần cứ phải lôi thằng Quân ra để dìm hàng con trai tôi thế chứ?"
Bác gái bật cười một tiếng: "Thế này mà là dìm hàng à? Đây là sự thật mà! Trong nhà ai mà không biết, La Duệ chỉ thi được 456 điểm! Tôi đây là đang tốt cho nhà các người..."
"Im miệng!"
Bà ta còn định nói tiếp thì đã bị bác cả quát cho im bặt.
Bác gái mím môi, liếc mắt ra hiệu cho con trai.
La Quân lập tức hiểu ý: "Thím Hai, mẹ cháu nói không sai, cháu đúng là đang chuẩn bị mua nhà cưới vợ."
Đến lượt con cháu mở miệng, Phùng Bình còn có thể nói gì được nữa. Trong nhà có tiền, nhưng đó đều là do La Duệ kiếm được, nên bà đành bảo cả nhà họ chờ một lát, rồi đứng dậy đi vào bếp.
Bà nói với hai cha con La Duệ: "Mấy lời vừa rồi, hai người đều nghe thấy cả rồi chứ?"
La Sâm im lặng không nói, La Duệ lại cười ha hả: "Mẹ, trả cho họ đi."
Phùng Bình thở dài một hơi: "Đây là tiền của con đấy."
"Con chẳng phải là của hai người sao! Còn thiếu họ bao nhiêu?"
"Vay mười vạn, vốn đã trả sáu vạn, cả gốc lẫn lãi còn lại hơn sáu vạn."
La Duệ ném miếng thịt chiên giòn đã nguội vào miệng, chép miệng một cái: "Lãi tận hai vạn?"
La Sâm tiếp lời: "Anh cả cũng có lòng tốt, lúc trước cho chúng ta vay tiền mở quán, không hề do dự, bây giờ có tiền, đương nhiên là phải trả cho họ trước."
Phùng Bình lại nhíu mày: "Ông nói thì hay lắm, mười vạn mà tính chúng ta hai vạn tiền lãi, đúng là một vốn bốn lời!"
Nói thì nói vậy, nhưng La Duệ biết mẹ không phải không muốn trả tiền, mà là tức giận vì bác gái dìm hàng mình. Chuyện chị em dâu trong nhà vì mấy chuyện lặt vặt này mà cãi cọ, nhà nào cũng khó tránh khỏi.
"Tránh ra nào!"
Phùng Bình vỗ vào mông chồng một cái, La Sâm vội né sang một bên.
La Duệ trông thấy mẹ ôm một hũ dưa muối từ dưới kệ bếp ra, mở nắp, rồi móc từ bên trong ra bảy cọc tiền một trăm tệ.
"Mẹ, mẹ đúng là biết cách giấu tiền thật đấy!" La Duệ thấy có chút buồn cười,"Mẹ mang đi gửi ngân hàng đi, để trong nhà cũng không yên tâm."
"Hôm nay mẹ đi ngay!"
Phùng Bình đáp lời, đột nhiên khựng lại, vội nói thêm: "Đúng rồi, bây giờ chưa thể trả tiền cho họ được, nếu không họ lại tưởng nhà mình có sẵn cả đống tiền mặt, mẹ vẫn phải ra ngân hàng một chuyến đã."
La Duệ không thể không giơ ngón tay cái lên với mẹ, cái tính cẩn thận này mới đúng là trụ cột của gia đình.
Nhìn lại bố mình, đeo tạp dề, ra cái vẻ sợ vợ, trông cũng có nét duyên ngầm đấy chứ?
La Duệ nhẩm tính, số tiền thưởng mình nhận được tổng cộng là hai mươi hai vạn, trả nhà bác cả bảy vạn, vậy là chỉ còn lại mười lăm vạn.
Chút tiền này, đúng là khiến mấy nhân vật chính được sống lại khác phải chê cười, dù sao người ta lừa được tiểu thư nhà giàu, cũng phải kiếm được sáu triệu.
Phùng Bình đi ra phòng khách, giả vờ vào phòng lấy thẻ ngân hàng, thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.
La Duệ phất tay với mẹ, tự mình đi ra mở cửa.
Một người phụ nữ trung niên lạ mặt đứng ngoài cửa, trên mặt đeo một cặp kính râm bản to.
Cả nhà bác cả đều nhìn ra cửa, phát hiện trang phục trên người bà ta vô cùng đắt tiền, đặc biệt là chiếc túi xách trên tay, trị giá mấy chục nghìn tệ.
La Quân sống ở thành phố lớn, là người sành hàng, theo thói quen nghề nghiệp, anh ta vội đứng bật dậy khỏi ghế sô pha.
La Duệ đương nhiên nhận ra người phụ nữ trước mắt, cậu đã gặp bà ta ở biệt thự Hoa Khê, vợ của Vương Thiên Long.
"Cậu là La Duệ?" Người phụ nữ hỏi.
Hiển nhiên, La Duệ không để lại cho bà ta ấn tượng gì, dù sao tình cảnh lúc đó của bà ta, làm sao có thể để ý đến người khác được.
"Phải."
"Không mời tôi vào nhà à?"
La Duệ né người sang một bên, cậu rất ngạc nhiên, sao người phụ nữ này lại tìm đến mình?
Vương Thiên Long đã đồng ý không kiện chuyện đánh người nữa, lẽ nào Diêu Phương muốn đổi ý?
Diêu Phương vào cửa, không thèm để ý đến những người khác, mà tìm một chiếc ghế trống ngồi xuống, cách xa cả nhà bác cả.
Lúc này, La Duệ mới chú ý thấy, trên tay Diêu Phương không chỉ có túi xách, mà còn mang theo một chiếc túi du lịch màu đen.
Lông mày cậu khẽ nhíu lại. Lẽ nào... ?