"Cô thích đi đâu thì đi, đừng ở đây làm phiền!"
La Duệ lườm cô một cái. Kiếp trước cũng chính vì Mạc Vãn Thu mà cậu mới phải vào nhà tạm giữ ngồi ba ngày.
Mười tám tuổi đầu đã bị bắt vì chuyện này, còn mặt mũi nào nữa!
Ông bô bà bô đều phải đeo khẩu trang đến bảo lãnh, chỉ hận không thể giả vờ không quen biết cậu.
"Anh hung hăng với ai đấy! Tôi còn chưa tính sổ với anh đâu!"
Mạc Vãn Thu vung chiếc túi trên vai, quật thẳng vào lưng La Duệ.
"Mạc Vãn Thu, cô cẩn thận một chút! Đánh trúng thận đấy, túi của cô toàn đinh tán thôi!"
"Sao anh biết tên tôi? Sao anh rành về tôi thế?"
Cô nghi ngờ La Duệ đã lục túi của mình, xem trộm chứng minh thư và thẻ sinh viên.
La Duệ vừa xỏ giày vừa đáp: "Tôi quen cô từ kiếp trước rồi!"
"Anh xạo vừa thôi!"
"Tin hay không thì tùy!"
La Duệ vội xỏ giày rồi nhìn về phía Cố Đại Dũng: "Báo cáo sở trưởng, cháu chuẩn bị xong rồi ạ!"
"Tốt lắm, xuất phát!"
La Duệ theo họ ra khỏi nhà nghỉ, vừa ra đến mặt đường, cậu liền đứng hình.
Đến cả đặc nhiệm vũ trang cũng có mặt.
Nhìn quanh một lượt, trời ạ, phải đến mười mấy chiếc xe cảnh sát đang đỗ, trong đó còn có cả xe chống bạo động. Lực lượng đủ mọi thành phần, có người mặc thường phục, có người mặc sắc phục, lại có cả đội vũ trang đầy đủ...
"Chuyện này..."
La Duệ nuốt nước bọt, nhìn dàn trận này, thầm nghĩ phen này mình làm lớn chuyện thật rồi.
Thấy bộ dạng của cậu, Mạc Vãn Thu cười khúc khích: "Không phải anh vừa chém gió đấy chứ? Giờ hối hận vẫn còn kịp, không thì thảm chắc!"
Cố Đại Dũng cũng nhìn cậu chằm chằm, sợ thằng nhóc này đang lừa mình.
"Sao có thể chứ, cháu là công dân tốt mà."
Thấy La Duệ không giống đang nói đùa, Cố Đại Dũng cũng vững tâm hơn nhiều, ông vung tay: "Lên xe!"
Mạc Vãn Thu cũng định đi theo, nhưng một nữ cảnh sát bên cạnh vội giữ cô lại.
"Chị cảnh sát, chị làm gì vậy?"
"Cô theo tôi về đồn trước đã, làm xong bản tường trình rồi sẽ được đi!"
"Ấy đừng..." Mạc Vãn Thu đã tỉnh rượu quá nửa, cô không muốn bỏ lỡ màn kịch hay này. Đầu óc cô xoay chuyển, chỉ tay về phía La Duệ nói: "Bạn trai em ở trên xe kia kìa, anh ấy đi đâu thì em theo đó!"
Nói xong, Mạc Vãn Thu giằng tay khỏi nữ cảnh sát, chạy vội tới, nhảy tót lên một chiếc xe.
Nữ cảnh sát đuổi theo thì cô đã nhanh tay đóng sầm cửa lại.
Mọi người trong xe đều ngơ ngác nhìn cô.
"Sao cô lại lên đây?" La Duệ cạn lời: "Đây là chuyện phụ nữ nên tham gia à?"
Mạc Vãn Thu chớp chớp mắt, chỉ vào nữ cảnh sát đang ngồi cạnh mình.
La Duệ thấy ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của nữ cảnh sát, vội vàng chữa lời: "Ý tôi là cô chỉ là dân thường thôi!"
Cố Đại Dũng cũng tỏ vẻ không vui nhìn Mạc Vãn Thu.
Mạc Vãn Thu biết mình sắp bị đuổi xuống xe, cô liền nhanh trí ôm chặt lấy cánh tay La Duệ: "Anh yêu, em vẫn chưa tỉnh rượu đâu, anh nỡ lòng nào bỏ mặc em một mình à?"
"Ọe..."
La Duệ đảo mắt, Mạc Vãn Thu của kiếp trước và kiếp này đúng là mặt dày y như nhau, không hề thay đổi.
Cố Đại Dũng lười nghe đôi trẻ tán tỉnh, bèn vỗ vai La Duệ, chỉ vào người đàn ông trung niên ngồi ở ghế phụ lái: "Đây là Trần Hạo, Phó đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự của phân cục."
"Chào đội trưởng Trần!"
La Duệ niềm nở chào hỏi. Trần Hạo quay đầu nhìn cậu, ánh mắt lóe lên một tia nghi hoặc: "Cậu là học sinh à?"
"Đội trưởng tinh mắt thật, cháu năm nay vừa tốt nghiệp cấp ba, còn chưa có điểm thi nữa là."
Nghe vậy, mặt Trần Hạo sầm lại ngay, ông ta nhìn sang Cố Đại Dũng.
"Ông Cố, ông không đùa đấy chứ? Dựa vào một thằng nhóc học sinh cấp ba?"
"Chuyện này..."
"Ông cũng thấy rồi đấy, tối nay thành phố đã huy động lực lượng lớn, ai cũng đang chờ lập công. Nếu tin tức là giả, chúng ta không chỉ đắc tội với cấp trên mà còn phải chịu kỷ luật!"
"Đội trưởng Trần, anh nghe tôi nói đã. Mấy địa điểm thằng bé này kể, mấy hôm trước cũng có người nặc danh tố cáo rồi, nên lần này chắc chắn không sai đâu!" Cố Đại Dũng vội giải thích.
Thật ra, trong lòng ông cũng chẳng chắc chắn lắm, nhưng ai mà không muốn thăng tiến chứ!
Nếu lần này thật sự bắt được cá lớn, cờ thi đua luân lưu sẽ về tay đồn công an Phượng Tường.
Trần Hạo vẫn không yên tâm, ông ta nhìn chằm chằm La Duệ: "Cậu nhóc, làm sao cậu biết những nơi này?"
La Duệ biết người này không dễ đối phó, dù gì cũng là phó đội trưởng đội cảnh sát hình sự, chuyên đối đầu với tội phạm, bịa chuyện vớ vẩn chắc chắn không lừa được ông ta.
"Cháu..." La Duệ suy nghĩ một lát: "Nhà cháu mở quán ăn nhỏ, cháu hay đi giao đồ ăn cho mấy chỗ này, lâu dần nên biết chúng không sạch sẽ!"
Bố mẹ ơi, con xin lỗi, phen này quán cơm chân giò nhà mình chắc sắp sập tiệm mất.
"Cậu chắc chứ?"
La Duệ trịnh trọng gật đầu.
Nếu cậu nhớ không lầm, kiếp trước vào cuối tháng sáu năm 2006. thành phố Lâm Giang đã có một đợt càn quét tệ nạn cực lớn, quy mô hoành tráng, chấn động lòng người.
Lúc đó, cậu và ông bô còn đứng bên đường, vừa xem náo nhiệt vừa lo cho việc kinh doanh của gia đình.
Cũng chính năm đó, quán ăn nhỏ nhà cậu làm ăn sa sút thảm hại.
"Đội trưởng Trần, vậy chúng ta đến chỗ nào trước?" Cố Đại Dũng hỏi.
"Đương nhiên là bắt cá lớn trước, còn mấy con tôm tép thì để đồn công an địa phương xử lý!"
Cố Đại Dũng vỗ đùi, miệng chép chép hai tiếng.
Khách sạn Thiên Long và câu lạc bộ Kim Phú Hào đều thuộc địa bàn quản lý của đồn Phượng Tường, công lao hôm nay, chắc chắn thuộc về ông rồi!
"Còn năm phút nữa là đến nơi, mọi người chuẩn bị!"
Trần Hạo hô vào bộ đàm, mọi người trong xe đều nhúc nhích.
La Duệ đột nhiên thấy một cảnh sát giơ máy quay phim lên, anh ta chỉnh một lúc rồi chĩa ống kính về phía mình.
"Ấy, ấy, đừng..." Cậu vội vàng che mặt.
Mạc Vãn Thu thấy bộ dạng khổ sở của cậu thì phì cười.
"Lần này anh nổi tiếng chắc rồi, đám công tử bột ở Lâm Giang chắc hận anh chết mất!"
"Đừng nói bừa!" Trần Hạo nghiêm mặt: "Các cô cậu tưởng đợt càn quét này chỉ đơn giản là bắt mại dâm thôi sao?"
Không đợi Mạc Vãn Thu phản bác, Trần Hạo nói tiếp: "Các cô cậu còn trẻ người non dạ quá. Chuyện này có thể liên quan đến lừa bán phụ nữ, buôn người, còn có cả những cô bé vị thành niên, thậm chí... Tôi nói cho mà biết, có rất nhiều cô gái câm điếc, không biết chữ, bị người ta lừa đến những nơi như thế này kiếm tiền, trốn cũng không thoát được, cả đời bị lũ súc sinh đó hủy hoại!"
Nghe xong, Mạc Vãn Thu lập tức im bặt, nghĩ đến những cảnh tượng đó, cô bất giác rùng mình.
Vài phút sau, mười mấy chiếc xe cảnh sát dừng lại trước cửa chính khách sạn Thiên Long.
Thấy dàn trận lớn như vậy, những vị khách đang định vào khách sạn vội vàng cúi người giả vờ buộc dây giày, thậm chí có người còn lăn ra đất giả say, miệng lảm nhảm.
Còn những vị khách vừa ra khỏi khách sạn thì xui xẻo hơn, tất cả đều bị lùa ngược vào trong.
Thấy có máy quay phim, người nào người nấy vội quay đầu, che mặt.
La Duệ xuống xe, hiên ngang đi đầu, vung tay hô lớn với đám đông cảnh sát phía sau:
"Anh em, theo tôi! Chỗ này có đường hầm!"