Ngồi trên taxi, La Duệ vờ hỏi địa chỉ nhà Mạc Vãn Thu, định bụng đưa cô về trước.
Mạc Vãn Thu lườm cậu một cái.
*Anh còn giả vờ à? Chẳng phải đến số điện thoại của bố mẹ tôi anh cũng biết rồi sao?*
"Đến quán ăn nhà cậu trước đã, ăn khuya xong rồi tôi về."
"Haiz, hóa ra cậu vẫn coi quán nhà tôi như nhà mình thật."
Mạc Vãn Thu chẳng thèm để ý đến thái độ của cậu, ngược lại còn nói với vẻ có chút sùng bái: "La Duệ, cậu lợi hại thật đấy, lúc trước thì năm vạn tiền thưởng, bây giờ lại là hai mươi vạn, chỉ trong một ngày một đêm mà cậu đã kiếm được của cảnh sát hai mươi lăm vạn, cậu giỏi thật đấy!"
"Đừng nói bậy, tôi kiếm tiền của công bộc nhân dân lúc nào? Hai mươi vạn kia là của Vương Thiên Long cho, ngu gì không lấy! Ngược lại là cậu đấy, cái điện thoại bảy nghìn tệ, nói mua là mua, đã hỏi ý tôi chưa?"
"Cậu đừng có nhỏ mọn thế chứ, một cái điện thoại thôi mà."
Cô bĩu môi, lấy điện thoại ra, cẩn thận vuốt ve.
La Duệ đương nhiên biết gia thế của Mạc Vãn Thu, một chiếc điện thoại bảy nghìn tệ, đối với nhà cô mà nói, chẳng khác nào chín trâu mất một sợi lông.
Chiếc túi cô đang đeo trên người cũng đã đáng giá mấy vạn rồi.
Hơn nữa, nếu không phải cô đeo chiếc túi nhỏ đó, cậu cũng sẽ không liên tưởng đến vụ án mạng 620, rằng hung khí lại chính là dây đeo của một chiếc túi xách.
Nói như vậy, Mạc Vãn Thu đúng là ngôi sao may mắn của mình.
Kiếp trước chưa từng mua cho cô thứ gì tốt, chiếc điện thoại này coi như là bù đắp.
Tính ra, hôm nay là ngày đầu tiên La Duệ trọng sinh.
Trong một ngày này, ngoài việc nhận được hai mươi lăm vạn tiền thưởng, cậu còn giải quyết được vấn đề học đại học ở đâu.
Từ lúc bắt đầu bị cảnh sát còng tay trong đợt truy quét tệ nạn, cho đến khi phá được án mạng, rồi trở thành sinh viên trường cảnh sát, sự thay đổi này khiến chính cậu cũng thấy bất ngờ.
La Duệ đang chìm trong suy nghĩ miên man thì đột nhiên nghe thấy tiếng điện thoại trong túi reo lên.
Cầm lên xem, màn hình xanh lam hiện lên tên thằng bạn thân Trương Bác.
Vừa bắt máy, đối phương đã hỏi ngay: "Gửi tin nhắn cho cậu cả ngày mà không thấy trả lời, có phải cậu buồn vì điểm thấp không?"
"Tôi buồn cái con khỉ, sao thế?"
Nghe giọng thằng bạn trời đánh này, tâm trạng La Duệ tốt hẳn lên.
"Cậu thi tốt nghiệp được bao nhiêu điểm? À đúng rồi, tôi được 557 điểm!"
Thành tích của Trương Bác trước giờ vẫn luôn rất tốt, cậu nhớ kiếp trước thằng này học chuyên ngành y, không biết đời này có gì thay đổi không.
La Duệ đảo mắt, đúng là khoe khoang trắng trợn.
"Vậy cậu..."
"Học y, tôi muốn vào trường y! Mấy ngày nữa là điền nguyện vọng rồi, tôi định đăng ký nguyện vọng một vào Học viện Y khoa thành phố Quảng Hưng, còn cậu thì sao, định học ở đâu?"
Trương Bác rất phấn khích, 557 điểm, vượt xa mong đợi của cậu ta.
La Duệ mỉm cười, xem ra, cậu ta vẫn không thay đổi.
"Tôi học cùng thành phố với cậu, chắc là sẽ đăng ký vào Học viện Cảnh sát thành phố Quảng Hưng."
Trương Bác ngạc nhiên: "Hệ chuyên khoa cũng vào trường cảnh sát được à?"
Cậu ta chẳng nể nang gì La Duệ, thành tích của cậu thế nào, đối phương biết rõ mồn một.
"Ai bảo tôi học chuyên khoa? Nói cho cậu biết, ông đây vào trường cảnh sát trực thuộc bộ, hệ đại học chính quy hẳn hoi đấy!"
"Cậu đừng có lừa người, lớp mình có hai đứa vào được trường 985 thôi, thành tích của cậu, mọi người có phải không biết đâu..."
La Duệ nhếch mép cười: "Cậu không tin cũng được, dù sao đến lúc đó sẽ biết. Vậy nhé, tôi cúp máy đây."
Cúp điện thoại xong, cậu phát hiện Mạc Vãn Thu vẫn đang nhìn mình chằm chằm.
"Cậu nhìn gì thế?"
Mạc Vãn Thu cười gian: "Cậu chắc chắn sẽ về trường khoe khoang cho xem!"
La Duệ hừ một tiếng: "Khoe khoang thì có gì không tốt? Tôi thích khoe khoang từ nhỏ rồi, bây giờ vẫn vậy."
Mạc Vãn Thu bĩu môi, thầm nghĩ từ này chẳng hay ho chút nào, sau này mình vẫn nên ít nói thì hơn.
Khi taxi đến đường Phượng Tường, La Duệ cảm nhận rõ rệt sự quạnh quẽ trên đường, mấy quán hàng rong và cửa hiệu rất vắng khách, nếu là trước đợt truy quét, giờ này phải là lúc người đông như mắc cửi.
La Duệ có chút áy náy, cho dù theo đúng quỹ đạo lịch sử, cuối tháng cũng sẽ có đợt truy quét lớn, nhưng chính cú vỗ cánh của con bướm là cậu đây đã khiến con đường Phượng Tường tiêu điều sớm hơn.
Thật ra, nhớ lại kiếp trước, sự tiêu điều của đường Phượng Tường đã kéo dài mười mấy năm, không thể gượng dậy nổi.
Khách sạn Thiên Long và câu lạc bộ Kim Phú Hào đã đổi mấy đời chủ, cũng không thể vực dậy được cái nghề tắm gội này.
"Này, sao trước cửa quán nhà cậu lại có xe cảnh sát thế?" Mạc Vãn Thu chỉ về phía trước, la lên.
La Duệ ngó đầu ra xem, quả nhiên thấy ba chiếc xe cảnh sát đang đỗ ven đường, trên nóc xe vẫn còn nhấp nháy đèn hiệu xanh đỏ.
Cậu có dự cảm không lành, taxi còn chưa dừng hẳn, cậu đã vội nhảy xuống xe.
Chạy đến cổng quán, cậu thấy Cố Đại Dũng và một đám cảnh sát đang đứng trong tiệm.
Ông bô và bà bô đang nói gì đó với ông, vẻ mặt đầy ấm ức.
La Duệ nhìn lại, cửa kính của quán đã vỡ nát, mảnh vụn thủy tinh vương vãi khắp sàn, bàn ghế trong quán xiêu vẹo, cái thì gãy chân, cái thì gãy lưng, rõ ràng là đã có người đến đây quậy phá.
Vừa vào cửa, Cố Đại Dũng thấy cậu về, ánh mắt có chút né tránh.
"Chuyện gì thế này?" La Duệ lớn tiếng hỏi, dù trong lòng đã đoán được phần nào.
La Sâm hút thuốc, ngồi phịch xuống ghế, cúi đầu không nói gì.
Phùng Bình hai tay chùi vào chiếc tạp dề buộc trên người, rồi lại lau nước mắt.
Không có ai trả lời, lòng La Duệ chùng xuống.
"Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Con trai, không sao đâu, ngày mai chúng ta về quê, cái đất Phượng Tường này... chúng ta không ở lại nữa."
La Duệ nghe bà nói vậy, vội quay đầu nhìn Cố Đại Dũng.
Cố Đại Dũng bị ánh mắt của cậu nhìn cho phát run, đành phải giải thích: "Một giờ trước, quán ăn nhà cháu bị người ta đập phá, lúc chúng tôi chạy đến thì đã thành ra thế này rồi."
Vì sáng nay vừa mới hứa với La Duệ rằng cảnh sát tuần tra sẽ để ý đến quán ăn nhà cậu, không ngờ tối nay đã xảy ra chuyện, trong lòng Cố Đại Dũng ít nhiều cũng thấy áy náy.
"Ai đập? Bắt được người chưa?"
"Con đừng quan tâm nữa, về dọn dẹp đồ đạc đi, sáng mai chúng ta đi!" La Sâm ném mẩu thuốc hút dở xuống đất, rồi lại châm một điếu khác.
Cố Đại Dũng lắc đầu với La Duệ: "Chuyện này phức tạp lắm."
Mặt La Duệ sa sầm lại ngay lập tức.
"Không phải như cháu nghĩ đâu!" Cố Đại Dũng vội giải thích.
Phùng Bình cũng nói chen vào: "Con trai, quán ăn là bị hàng xóm láng giềng đập, họ biết chuyện con làm, ảnh hưởng đến việc kinh doanh của mọi người, nên một đám người kéo đến quán đòi bồi thường, bố mẹ ngăn không được..."
Cố Đại Dũng vội gật đầu bên cạnh: "La Duệ, cháu yên tâm, mấy kẻ cầm đầu chú đã bắt rồi, những người khác đông quá, hơn nữa đều là dân thường, chúng tôi cũng khó xử lý."
Ông còn có lời chưa nói ra, tối nay gây chuyện có kẻ cầm đầu, có người kích động, những kẻ này đều là đám du côn do Vương Thiên Long cử tới.
La Duệ sao có thể không nghe ra ý tứ trong lời này, cậu sa sầm mặt, không nói gì, đi theo mẹ dọn dẹp bàn ghế.
Mạc Vãn Thu cũng vội chạy tới giúp một tay.
Cố Đại Dũng thấy La Duệ khá bình tĩnh, cũng thở phào nhẹ nhõm, với cái tính bất cần của thằng nhóc này, ông thật sự sợ nó gây ra chuyện gì.
Vương Thiên Long là ai? Ông biết quá rõ, nếu La Duệ lấy trứng chọi đá, người chịu thiệt chính là cậu.
Thấy chuyện này sẽ không leo thang, Cố Đại Dũng vỗ vai La Duệ, nói vài câu với vợ chồng La Sâm, cuối cùng dẫn cấp dưới rời đi.
Chủ các cửa hàng bên cạnh thấy cảnh sát đã đi, ai nấy đều bước ra khỏi tiệm nhà mình, tụ tập trước cửa quán ăn nhỏ.