Chương 26: Gã đồ tể họ Lý

Đều Luyện Võ? Vậy Ta Tu Tiên

Thất Nguyệt Thượng Hỏa 25-01-2026 23:16:13

Quà Dương Hưng Nghiệp tặng nhiều quá, trong đó có cả nửa con heo tươi. Nhà Nghiêm Xuyên chỉ có vài người, ăn không thể nào hết, để lâu sẽ hỏng mất. Vì vậy, Nghiêm Xuyên dứt khoát nhờ Vương Đại Sơn xẻ phần thịt ăn không hết ra thành từng miếng, chia cho bà con hàng xóm đến xem náo nhiệt. Những thứ có thể cất giữ được thì hắn lựa chọn giữ lại, để đỡ phải đích thân vào trấn mua sắm. Hiện tại không giống như kiếp trước, hắn không có pháp bảo chứa đồ, thứ gì cũng phải tự mình mang vác, đồ nhiều còn phải dùng xe kéo, vô cùng bất tiện. Đa số dân làng sau khi nhận được thịt đều rối rít cảm ơn. Chỉ có bà Triệu là cầm thịt mà không nói tiếng nào, quay người bỏ đi thẳng. Sau đó, bà ta đi đến một căn nhà ở phía tây thôn. Lúc này trong sân có một người đàn ông đang cầm dao mổ xẻ thịt một con heo vừa mới giết. Thủ pháp của gã gọn gàng dứt khoát, vừa nhìn đã biết là một đồ tể lành nghề. Gã đồ tể này họ Lý, năm nay bốn mươi sáu tuổi, thân hình cao lớn, béo tốt. "Này lão Lý, ông còn rảnh rỗi ở đây giết heo à!" Bà Triệu xách một miếng thịt heo, cố tình huơ huơ trước mặt gã đồ tể. Gã đồ tể họ Lý ngẩng đầu lên nhìn, rồi hỏi: "Đây không phải heo của ta, bà mua ở đâu vậy?" "Mua?" Bà Triệu cười khẩy: "Không phải mua đâu, là người ta cho đấy!" "Cho?" Gã đồ tể nhíu mày: "Nhà nào mà hào phóng thế, thịt heo tươi roi rói thế này cũng đem cho à?" "Ông đoán xem là ai?" Bà Triệu cười nói: "Chính là thằng Nghiêm Xuyên đấy!" "Nghiêm Xuyên?" Con dao trong tay gã đồ tể bỗng khựng lại, lưỡi dao cắm sâu vào thớt gỗ. Sắc mặt gã trở nên âm trầm, trong mắt lóe lên vẻ hung tợn: "Cái thằng ma cờ bạc đó à? Nó lấy đâu ra tiền?" Bà Triệu nhếch mép, nói giọng âm dương quái khí: "Bây giờ người ta phất lên rồi. Mấy hôm trước tiện tay vung ra cả trăm lạng bạc trả nợ cho con mụ góa Trương, bây giờ công tử nhà họ Dương trong trấn lại đích thân đến tận nhà tặng quà. Chỉ riêng nửa con heo này đã đáng giá mấy lạng bạc rồi! Còn có tơ lụa, bánh trái... Chậc chậc..." Gã đồ tể họ Lý càng nghe càng tức, trán nổi đầy gân xanh. Gã đã sớm để ý Hà Thanh Liên. Lúc Nghiêm Xuyên còn là một tên ma cờ bạc, gã đã âm thầm đưa cho bà Triệu hai lạng bạc để bà ta tìm cách tác hợp. Tưởng chừng sắp thành công, không ngờ thằng Nghiêm Xuyên đột nhiên đổi vận, lại trở thành bộ dạng như bây giờ. "Bà Triệu!" Gã đồ tể đột nhiên túm lấy cổ áo bà Triệu, hung hăng nói: "Lúc trước bà nhận bạc của ta mà không làm nên chuyện, bây giờ lại chạy đến đây nói mấy lời này? Cố tình chọc tức ta phải không, mau trả tiền lại đây!" Bà Triệu bị siết cổ đến không thở nổi, vội vàng đập vào tay gã: "Thả... buông ra! Ta đến đây để nghĩ cách giúp ông mà!" Gã đồ tể hừ lạnh một tiếng, buông bà ta ra: "Nghĩ cách gì? Thằng Nghiêm Xuyên bây giờ còn có tiền hơn ta, con nhỏ Hà Thanh Liên kia còn có thể để mắt đến một thằng giết heo như ta sao?" Bà Triệu xoa xoa cổ, trong mắt lóe lên một tia âm độc: "Chơi đẹp không lại thì mình chơi bẩn!" Nói đến đây, bà Triệu hạ giọng: "Anh họ của ông không phải là thổ phỉ trên núi sao? Chỉ cần mời hắn ra tay..." Đồng tử của gã đồ tể co rụt lại: "Bà bảo ta đi tìm thổ phỉ?" "Suỵt!" Bà Triệu vội bịt miệng gã, nhìn quanh bốn phía rồi nói nhỏ: "Thổ phỉ giết người, quan phủ căn bản không thèm ngó tới. Đến lúc đó thằng Nghiêm Xuyên chết rồi, Hà Thanh Liên không còn chỗ nương tựa, chẳng phải sẽ mặc cho ông định đoạt sao?" Hơi thở của gã đồ tể trở nên nặng nề, gã nhìn chằm chằm vào miếng thịt heo còn chưa xẻ xong trên thớt, đột nhiên vung dao lên chém mạnh xuống! Rắc! Khúc xương heo gãy làm đôi, lưỡi dao cắm sâu vào thớt gỗ. "Được!" Gã đồ tể họ Lý nghiến răng nói: "Ta đi lên sơn trại một chuyến!" Bên nhà Nghiêm Xuyên, vì Dương Hưng Nghiệp mang đến quá nhiều đồ nên hắn đã gọi mấy nhà hàng xóm thân thiết sang tụ tập ngay trong sân. Uống vài chén rượu vào, ai nấy đều có chút hứng khởi. Dương Hưng Nghiệp biết Vương Đại Sơn cũng là võ giả tam cảnh nên đã chủ động đề nghị muốn tỷ thí vài chiêu. Nghiêm Xuyên cũng có hứng thú xem hai người họ so tài nên không ngăn cản. Mọi người dọn ra một khoảng đất trống giữa sân, Vương Đại Sơn và Dương Hưng Nghiệp đứng đối diện nhau, bày xong tư thế, chuẩn bị giao đấu. Dân làng xung quanh cũng xúm lại, hăm hở chờ xem cuộc tỷ thí này. "Dương công tử, mời!" Vương Đại Sơn ôm quyền hành lễ, lập tức hạ trọng tâm xuống tấn, bày ra thế Khai Sơn quen thuộc, hai nắm đấm cứng như sắt, vững như bàn thạch. Dương Hưng Nghiệp thì mỉm cười, thân hình hơi nghiêng, tay phải đưa ra trước, tay trái thu về sau, bày ra một thế khởi đầu phiêu dật, chính là tư thế của Khinh Phong Bộ mà Nghiêm Xuyên đã dạy. "Hây!" Vương Đại Sơn ra tay trước, một cú đấm thẳng lao đi, uy lực mạnh mẽ, quyền phong gào thét. Dương Hưng Nghiệp lại không đỡ đòn. Bộ pháp của y đột ngột thay đổi, thân hình uyển chuyển lướt qua cú đấm, xuất hiện bên sườn Vương Đại Sơn rồi trở tay vỗ một chưởng vào mạng sườn của gã! "Nhanh quá!" Dân làng vây xem kinh ngạc hô lên. Vương Đại Sơn giật mình, vội lùi bước phòng thủ, nhưng Dương Hưng Nghiệp đánh một chiêu rồi lùi ngay, không cho gã cơ hội phản công. Hai người một tiến một lùi, trong nháy mắt đã so chiêu hơn mười lần. Quyền pháp của Vương Đại Sơn cương mãnh, mộc mạc, mỗi một đòn đều mang thế đại khai đại hợp, không hề giữ sức. Còn Dương Hưng Nghiệp thì như bướm vờn hoa, thân hình lả lướt khó đoán, mỗi lần đều tránh được đòn hiểm vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, thỉnh thoảng phản công một hai chiêu lại luôn khiến Vương Đại Sơn phải luống cuống tay chân. Nghiêm Xuyên đứng bên cạnh quan sát, cũng cảm thấy hài lòng với ngộ tính của Dương Hưng Nghiệp. Mới hơn một tháng mà Khinh Phong Bộ hắn dạy đã được vận dụng thành thạo đến vậy. Tuy chỉ là công pháp cấp thấp, nhưng tốc độ lĩnh ngộ này quả thực không tệ. Thế nhưng, qua ba mươi chiêu, hơi thở của Dương Hưng Nghiệp dần trở nên nặng nề. Dù sao y cũng mới đột phá tam cảnh, nội lực không thể hùng hậu bằng Vương Đại Sơn. Mặc dù có thể dùng thân pháp linh hoạt để thỉnh thoảng đánh trúng Vương Đại Sơn vài quyền, nhưng những chiêu thức đó đối với Vương Đại Sơn mà nói thì chẳng khác nào gãi ngứa. Vương Đại Sơn nhạy bén nhận ra Dương Hưng Nghiệp đã xuống sức, bèn đột nhiên biến chiêu! Gã vờ tung một cú đấm hụt, để lộ sơ hở. Dương Hưng Nghiệp quả nhiên trúng kế, dùng một cú chặt tay chém về phía cổ Vương Đại Sơn. Bốp! Vương Đại Sơn quyết định chịu một đòn này, đồng thời hai tay siết chặt như gọng kìm, khóa lấy cổ tay của Dương Hưng Nghiệp rồi bất ngờ tung một đòn quật ngã qua vai! Dương Hưng Nghiệp bị nhấc bổng lên, căn bản không kịp phản ứng đã bị nện mạnh xuống đất, làm tung lên một đám bụi. "Đa tạ!" Vương Đại Sơn đưa tay kéo Dương Hưng Nghiệp dậy, chất phác cười một tiếng. Dương Hưng Nghiệp xoa xoa cái lưng ê ẩm, nhưng không hề tức giận, ngược lại còn hưng phấn nói: "Vương đại ca thân thủ thật tốt! Là ta đã chủ quan rồi!" Nghiêm Xuyên ở một bên khẽ gật đầu, Dương Hưng Nghiệp này đúng là một hạt giống tốt, sau này có thể dạy thêm cho y vài thứ. Đợi đến khi cơm nước no nê, hàng xóm xung quanh cũng lần lượt về nhà. Dương Hưng Nghiệp và Vương Đại Sơn cùng nhau giúp dọn dẹp bát đũa, thím Trương và con gái ở nhà bên cạnh cũng sang phụ một tay, giúp Hà Thanh Liên đỡ vất vả đi không ít. Sau khi mọi thứ đã được thu dọn xong, Nghiêm Xuyên lại đưa cho Dương Hưng Nghiệp một viên Bổ Khí Đan. Đây là thành phẩm sau khi hắn tinh chế lại. Lần này uống thuốc xong, trán của Dương Hưng Nghiệp không còn bốc khói nữa, ngoài cảm giác cơ thể nóng lên thì không có biểu hiện khó chịu nào khác, chứng tỏ viên đan dược đã được luyện chế thành công.