Toàn Cầu Thần Khải: Xin Lỗi, Siêu Phàm Là Ta Ban Cho
undefined10-02-2026 17:55:03
Trong căn phòng ký túc xá, Cố Phàm đứng ngồi không yên như kiến bò trên chảo nóng.
Lại một giờ nữa trôi qua.
Đầu dây bên kia vẫn chỉ là những tiếng thông báo máy móc lạnh lẽo:
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau..."
Tin nhắn trên WeChat cũng bặt vô âm tín, không một dòng hồi âm.
Cậu hết lần này đến lần khác bấm vào dãy số đã thuộc nằm lòng kia, để rồi mỗi lần nghe thấy giọng nữ cơ giới vang lên, trái tim cậu lại chìm sâu thêm một chút.
"Này Cố Phàm, cậu đừng có đi tới đi lui nữa được không? Tôi chóng hết cả mặt rồi đây này."
Gã bạn cùng phòng tháo tai nghe xuống, nhịn không được mà càm ràm một câu.
"Chắc là điện thoại chị dâu hết pin, hoặc là tiệc tùng ồn quá nên không nghe thấy thôi. Có cần phải hồn siêu phách lạc thế không?"
Cố Phàm dừng bước, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Chắc là vậy."
Cậu ngoài miệng thì nói thế, nhưng nỗi bất an trong lòng lại như cỏ dại, điên cuồng sinh sôi nảy nở.
Điện thoại hết pin? Hay là ồn quá nên không nghe thấy?
Một giờ trước cô ấy còn nhắn tin nói tín hiệu không tốt, vậy thì chắc chắn cô ấy phải thỉnh thoảng kiểm tra điện thoại mới đúng. Không thể nào lâu như vậy mà không trả lời tin nhắn.
Trừ khi... cô ấy đã gặp chuyện chẳng lành.
Ý nghĩ này vừa lóe lên đã không cách nào dập tắt được nữa. Trong tâm trí Cố Phàm không tự chủ được mà hiện ra gương mặt dâm tà, đáng ghê tởm của Hà Văn Hạo — gã thiếu gia nhà giàu cậy thế có tiền mà coi trời bằng vung.
Còn cả Lữ Tuệ nữa..."cô bạn thân" nhất của Thanh Thanh. Bữa tiệc sinh nhật hôm nay cũng là do Lữ Tuệ hết lời chèo kéo, dùng đủ mọi lý lẽ "chị em tốt" để lừa Thanh Thanh đi cho bằng được.
Càng nghĩ, Cố Phàm càng thấy có điều khuất tất.
"Không được, mình phải đi xem thế nào!"
Cố Phàm không thể ngồi yên thêm một giây nào nữa. Cậu vớ lấy chiếc áo khoác trên bàn rồi lao thẳng ra cửa.
"Ơ này Phàm, cậu đi đâu đấy?" Gã bạn cùng phòng gọi với theo.
"Tôi ra cầu cảng xem sao!"
Cố Phàm không thèm ngoảnh đầu lại, hét lên một câu rồi biến mất sau góc hành lang.
Đêm khuya, sân trường vắng lặng không một bóng người, chỉ có ánh đèn đường hắt xuống cái bóng loạng choạng, đầy lo âu của cậu. Cố Phàm vừa chạy thục mạng ra cổng trường vừa dùng điện thoại gọi xe. Mỗi giây chờ đợi đối với cậu lúc này đều là một cực hình tàn khốc.
Trong đầu cậu rối bời những hình ảnh về Hàn Thanh Thanh.
Lần đầu tiên nhìn thấy cô trong buổi dạ tiệc chào tân sinh viên, cô mặc chiếc váy trắng ngồi bên cây đàn piano, thanh khiết như một nàng tiên. Lần đầu tiên nắm tay cô, lòng bàn tay cậu đẫm mồ hôi, mặt đỏ bừng như trái táo chín. Họ cùng nhau lên thư viện chiếm chỗ, cùng ăn những suất cơm giá rẻ ở nhà ăn, cùng tản bộ trên sân vận động và ước mơ về tương lai.
Cậu từng hứa rằng sau khi tốt nghiệp sẽ nỗ lực làm việc, kiếm tiền mua một căn nhà nhỏ. Cô nói không cần quá lớn, chỉ cần có cậu là đủ.
Những ký ức tươi đẹp ấy giờ đây lại như những nhát dao sắc lẹm, cứa vào từng sợi dây thần kinh của cậu. Cậu yêu cô bao nhiêu thì lúc này lại sợ hãi bấy nhiêu, sợ hãi sẽ mất đi cô mãi mãi. Nỗi hoảng sợ ấy khiến cậu gần như ngạt thở.
"Tít tít!"
Một chiếc xe công nghệ cuối cùng cũng dừng trước mặt. Cố Phàm vội vã mở cửa chui vào.
"Bác tài, đến cầu cảng số 17, nhanh lên giúp cháu với! Cháu sẽ trả thêm tiền!"
Tài xế thấy vẻ mặt hớt hải của cậu thì cũng không hỏi nhiều, nhấn mạnh chân ga. Cảnh vật thành phố về đêm lùi lại phía sau nhanh vun vút. Ánh đèn neon xanh đỏ rực rỡ chiếu lên khuôn mặt Cố Phàm, lúc sáng lúc tối, chập chờn bất định.
Cậu lại bấm số của Hàn Thanh Thanh một lần nữa.
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."
Vẫn là cái giọng nói băng lãnh đáng chết kia. Cố Phàm siết chặt điện thoại, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
Thanh Thanh, em tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì. Nhất định phải chờ anh!
Chiếc xe lao đi như bay trên đường, nhưng tâm trí Cố Phàm còn nhanh hơn thế, nó đã bay đến cái cầu cảng mà cậu chưa từng đặt chân tới kia từ lâu. Mười mấy phút lộ trình mà cậu cảm giác dài đằng đẵng như cả một thế kỷ.
Cuối cùng, tài xế cũng phanh gấp.
"Đến nơi rồi, chàng trai."
Cố Phàm cuống cuồng quét mã trả tiền, thậm chí quên cả nói lời cảm ơn, đẩy cửa xe lao ra ngoài. Gió sông mang theo hơi nước lạnh lẽo đập thẳng vào mặt. Cách đó không xa, một chiếc du thuyền khổng lồ và xa hoa đang lặng lẽ neo đậu bên bến tàu.
Du thuyền đèn hoa rực rỡ, tiếng nhạc chát chúa vang vọng dù đứng từ xa cũng có thể nghe thấy rõ mồn một. Cố Phàm nhìn chằm chằm vào con tàu kia, tim đập loạn nhịp. Chiếc du thuyền đó quá lớn, quá hào nhoáng. Nó giống như một tòa lâu đài vàng son trôi nổi trên mặt sông, dùng tiền bạc và dục vọng xây nên những bức tường cao sừng sững, ngăn cách những kẻ tầm thường như cậu ở bên ngoài.
Tiếng nhạc metal nặng nề như tiếng gào thét của ma quỷ, xuyên thấu màn đêm, nện mạnh vào màng nhĩ Cố Phàm. Trên tàu, những bóng người lay động, ăn chơi trác táng, tất cả đều hiện lên vẻ điên cuồng và không thực. Cảnh tượng náo nhiệt phóng đãng này tương phản dữ dội với sự lạnh lẽo và nôn nóng trong lòng cậu, khiến cậu cảm thấy vô cùng ngột ngạt và bất an.
Cố Phàm hít sâu một hơi, nén lại cảm xúc đang cuộn trào, sải bước lao về phía lối lên du thuyền.
"Đứng lại!"
Hai gã bảo vệ mặc vest đen, đeo kính râm sừng sững như hai bức tường thịt chặn đứng đường đi của cậu. Một tên liếc nhìn cậu từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.
"Tiệc riêng tư, người không phận sự miễn vào."
"Tôi không phải người ngoài, tôi đến tìm người! Bạn gái tôi ở trên đó, cô ấy tên Hàn Thanh Thanh. Tôi không liên lạc được với cô ấy, cho tôi lên xem một chút!"
Gã bảo vệ mặt không cảm xúc, coi như không nghe thấy: "Có thiệp mời không?"
"Không có."
"Không có thiệp mời thì không được vào." Ngữ khí của gã lạnh như đá, không một chút tình người.
"Tôi đã bảo là tôi chỉ lên tìm người thôi! Tìm được tôi sẽ đi ngay!" Cơn giận của Cố Phàm bắt đầu bùng lên.
"Khốn kiếp, mày điếc à?" Tên bảo vệ còn lại nhíu mày, tiến lên một bước, dùng tay chọc mạnh vào ngực Cố Phàm."Thằng ranh, ăn nói cho sạch sẽ chút. Đây là địa bàn của Hà thiếu, biết điều thì cút nhanh đi, đừng có tự tìm rắc rối."
Hà thiếu?
Nghe thấy cái tên này, tia máu trong mắt Cố Phàm càng đậm hơn.
"Hôm nay tôi nhất định phải lên!"
Cố Phàm như phát điên, mặc kệ lời cảnh cáo, gào thét tên Hàn Thanh Thanh: "Thanh Thanh! Hàn Thanh Thanh!!"
Tiếng hét của cậu ngay lập tức bị tiếng nhạc điếc tai kia nuốt chửng.
"Mẹ kiếp, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!" Gã bảo vệ vừa đẩy cậu đã thực sự nổi cáu, đưa tay định túm lấy cổ áo Cố Phàm.
Đầu óc Cố Phàm nóng bừng, cậu chẳng màng đến hậu quả, dồn hết sức bình sinh húc mạnh đầu về phía trước! Tên bảo vệ không ngờ cậu dám phản kháng, bị húc cho lảo đảo lùi lại hai bước. Cố Phàm chớp lấy kẽ hở này, giống như một con bò mộng, xô ngã tên còn lại rồi lao thẳng lên cầu thang mạn tàu.
"Bắt lấy nó!" Hai gã bảo vệ giận tím mặt, lập tức đuổi theo.
Cố Phàm chẳng thèm quan tâm, ba chân bốn cẳng xông lên boong tàu. Một luồng không khí hỗn tạp mùi rượu, nước hoa và mùi hormone nồng nặc ập vào mặt. Trên boong, hàng chục nam thanh nữ tú ăn mặc sành điệu đang điên cuồng nhảy múa theo tiếng nhạc. Họ đắm chìm trong men say, hành vi phóng túng.
Sự xâm nhập của Cố Phàm giống như một viên đá ném vào chảo dầu đang sôi. Tiếng nhạc quá lớn khiến phần lớn mọi người không chú ý đến cậu, nhưng một vài kẻ trông thấy thì chỉ ném về phía cậu những ánh nhìn đầy bất mãn và giễu cợt.
"Thằng nhà quê nào đây?"
"Ăn mặc như thằng giao hàng thế kia, sao lại lọt vào đây được?"
"Này! Mày là ai hả! Cút xuống ngay!"
Trái tim Cố Phàm lạnh lẽo như băng. Những kẻ này đều cùng một giuộc với Hà Văn Hạo. Cậu phớt lờ những lời chói tai, liều mạng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc trong đám đông.
Không có. Không thấy Hàn Thanh Thanh đâu cả.
"Thanh Thanh! Hàn Thanh Thanh!" Cậu gào đến khản cả cổ, nhưng tiếng hét của cậu trong môi trường này lại nhỏ bé đến đáng thương. Chẳng ai thèm để ý đến cậu.
Hai gã bảo vệ đuổi kịp, một trái một phải khóa chặt cánh tay cậu.
"Thằng ranh, mày chán sống rồi!"
"Ném nó xuống sông!"
Cố Phàm liều mạng giãy giụa, đôi mắt đỏ vằn vì sung huyết: "Thả tôi ra! Tôi muốn tìm người!"
Đúng lúc này, một cô gái ăn mặc hở hang chú ý đến vụ náo động, ả bưng ly rượu, lảo đảo bước tới. Ả dường như nhận ra Cố Phàm.
"Ồ, chẳng phải đây là gã bạn trai nghèo kiết xác của Hàn Thanh Thanh đó sao?" Ả mỉa mai."Sao thế? Đến bắt gian à?"
Cố Phàm quay phắt đầu lại, trừng mắt nhìn ả: "Cô biết Thanh Thanh ở đâu?!"
Cô gái bị ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống kia làm cho giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ cao ngạo: "Tôi làm sao mà biết được?"
"Cô ta chẳng phải luôn đi cùng Lữ Tuệ sao? Chắc là được Hà thiếu đưa vào phòng nào đó để 'vui vẻ' rồi, ha ha ha!" Ả phát ra một tràng cười chói tai, những kẻ xung quanh cũng cười hùa theo.
Vui vẻ...
Trong đầu Cố Phàm nổ vang một tiếng "oanh" chói tai, mọi lý trí trong nháy mắt sụp đổ. Một luồng sức mạnh khổng lồ không biết từ đâu bộc phát ra từ sâu trong cơ thể cậu.
"Cút đi!"
Cậu gầm lên một tiếng phẫn nộ, hất văng hai gã bảo vệ đang kìm kẹp. Hai gã đàn ông lực lưỡng vậy mà lại bị cậu hất ngã chổng vó sang hai bên. Cố Phàm không màng đến bất kỳ ai trên boong tàu, cậu như một con dã thú phát điên, lao thẳng vào trong khoang thuyền.
Cậu đạp tung hết cánh cửa này đến cánh cửa khác, bên trong toàn là những cảnh tượng nhức mắt. Mỗi lần đẩy cửa ra mà không thấy cô, trái tim cậu lại chìm xuống thêm một phân.
Cuối cùng, tại một hành lang trải thảm dày, yên tĩnh đến mức quỷ dị, cậu phát hiện ra một cánh cửa. Một cánh cửa phòng hạng sang đang khép hờ, để lộ ra ánh sáng mờ ảo bên trong.
Bước chân cậu lập tức khựng lại. Trái tim dường như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn. Cậu có một dự cảm mãnh liệt.
Thanh Thanh đang ở bên trong.
Đôi bàn tay cậu run rẩy, chậm rãi đẩy cánh cửa ấy ra...