Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn
undefined01-04-2026 07:13:35
Hạ Lễ Lễ kinh ngạc ngẩng đầu, vừa định lên tiếng thì Khương Duẫn đã nhẹ nhàng bổ sung một câu: "Không được từ chối."
"Nếu không anh sẽ áy náy."
Cô vì cứu anh mà bị thương, còn mất cả công việc làm thêm.
Hạ Lễ Lễ đành ngậm miệng, mặt mày xấu hổ.
Xe nhanh chóng đến cổng bệnh viện Hoa Kim. Từ ghế sau, Khương Duẫn là người bước xuống trước. Hạ Lễ Lễ còn đang nghĩ xem nên xuống xe thế nào thì cửa xe bên trái đã được mở ra.
Khương Duẫn quay lưng về phía cô, ngồi xổm trước mặt: "Ếch Nhỏ, lên đi, anh cõng em vào."
Thiếu niên vai rộng eo thon, cơ bắp lưng rắn chắc đẹp đẽ như bước ra từ truyện tranh, tràn đầy sức sống.
Hạ Lễ Lễ vội dời mắt, cảm thấy nhìn thêm chút nữa thôi cũng đủ chảy máu mũi rồi.
Còn ở bậc thềm bệnh viện, bác sĩ khoa xương khớp là bác sĩ Tần – người được người dân tốt bụng liên hệ – đang đẩy xe lăn tới thúc giục: "Nhanh lên nhanh lên."
"Mau cõng cô ấy tới đây, để tôi xem nữ hiệp này bị thương nặng nhẹ ra sao."
Hạ Lễ Lễ tiến thoái lưỡng nan, đành nhắm mắt lại như một con đà điểu rồi ngả người lên lưng Khương Duẫn.
Tấm lưng rộng lớn, rắn rỏi của thiếu niên khiến người ta có cảm giác an toàn, còn mang theo hơi ấm nóng hổi.
Từ nhỏ Hạ Lễ Lễ rất ít khi tiếp xúc với người khác giới. Lúc này, cô ngửi thấy mùi sữa tắm hương chanh mát lạnh từ cổ Khương Duẫn, khuôn mặt vốn đã ửng hồng vì nóng lại càng đỏ bừng như quả cà chua chín.
May mà quá trình ấy diễn ra rất nhanh, chẳng bao lâu sau cô đã được Khương Duẫn đặt xuống xe lăn, rồi được đẩy đi chụp phim tại khoa Chẩn đoán hình ảnh.
Cô không hề chú ý rằng khi Khương Duẫn đặt cô xuống xe lăn, gương mặt tuy lạnh nhưng vành tai đã đỏ ửng.
"May mà chân không bị thương nặng, chỉ là tổn thương mô mềm nhẹ, nghỉ ngơi hai tuần là khỏi."
Trong phòng khám, bác sĩ Tần băng bó kỹ lưỡng mắt cá chân trái đang sưng tấy của Hạ Lễ Lễ sau khi đắp thuốc cho cô.
Anh quấn chặt băng rồi dặn dò: "Phần đã băng không được dính nước. Vài ngày tới cố gắng nghỉ ngơi trong phòng bệnh, một tuần sau quay lại thay thuốc."
Hạ Lễ Lễ ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
Bác sĩ Tần nhìn cô gái nhỏ ngoan hiền lại dũng cảm như thế, ánh mắt lóe lên vẻ tán thưởng: "Bạn tôi đang đi cùng phụ huynh của hai đứa trẻ gây tai nạn đến phòng khám rồi. Phòng khám ở ngay cạnh đồn cảnh sát, cảnh sát đã đến làm việc với người dân làm chứng, họ sẽ nhanh chóng liên lạc với em thôi, đừng lo lắng."
Anh liếc nhìn hàng người đang chờ khám, quay sang Khương Duẫn đang đứng cạnh nói: "Được rồi, cậu đưa cô ấy đi đóng phí rồi làm thủ tục nhập viện đi."
Hạ Lễ Lễ giật mình: "Nhập viện ạ?"
Chẳng phải nói là không nặng sao?
"Ừ, trước mắt ở lại bệnh viện quan sát ba ngày, làm kiểm tra sức khỏe toàn diện. Nhỡ đâu có va vào đầu nhưng chưa phát hiện ra thì sao?"
Đôi mắt hồ ly sau gọng kính mảnh của bác sĩ Tần nháy nháy về phía Hạ Lễ Lễ: "Em có thấy chóng mặt không?"
Hạ Lễ Lễ không phải khúc gỗ, lập tức hiểu ý. Dù sao tiền thuốc men cũng do gia đình hai đứa trẻ kia chi trả, bác sĩ Tần đã tốt bụng thì làm tới luôn, trực tiếp sắp xếp cho cô gói khám tổng quát đầy đủ.
Hạ Lễ Lễ tự nhiên đưa tay lên trán, hàng mày xinh khẽ nhíu lại: "Giờ anh nhắc mới nhớ, từ lúc ngã xuống em cứ thấy choáng váng. Ban đầu còn tưởng là bị say nắng, có vẻ thật sự cần kiểm tra kỹ rồi."
Cô cũng nghĩ nhân dịp kiểm tra tổng quát lần này thì tiện thể đến khoa Mắt xem có phải mắt mình có vấn đề hay không.
"Chậc, hai đứa nhỏ đó đúng là nghịch ngợm quá mức, làm lỡ cả công việc của cô gái người ta."
Bác sĩ Tần làm ra vẻ trầm ngâm thở dài một tiếng, rồi khoát tay bảo Khương Duẫn đẩy Hạ Lễ Lễ ra ngoài.
Khương Duẫn thấy hai người phối hợp ăn ý như hát tuồng, khóe môi không khỏi cong lên, đẩy xe đưa Hạ Lễ Lễ rời đi.