Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn
undefined01-04-2026 07:13:33
"Còn trẻ thế này mà không biết xấu hổ à!"
Hạ Lễ Lễ tật ở chân, chẳng biết trốn đi đâu, chỉ muốn lăn bánh xe chạy trốn càng nhanh càng tốt.
Trợ lý của Đường Minh Khiêm vội vã bước lên cản bà cụ: "Bà Bạch, bà hiểu lầm rồi ạ!"
Đường Minh Khiêm bất lực lại oan ức: "Mẹ, mẹ đừng có nghe gió là mưa thế chứ."
Bà Bạch đang cơn thịnh nộ, căn bản chẳng nghe lọt lời nào: "Chuyện đến mức này còn dám che chở cho con hồ ly tinh kia!"
Bà cụ gia nhập chiến trường khiến hiện trường trở nên hỗn loạn như nồi lẩu thập cẩm, người thì mắng chửi, người thì can ngăn, bảo vệ chẳng dám đứng về bên nào.
"Có chuyện gì đấy, trật tự nào!"
Một giọng nói nghiêm nghị vang lên, hai viên cảnh sát trong bộ cảnh phục bước vào sảnh bệnh viện, phá vỡ thế cục.
Một nam một nữ, trong đó nữ cảnh sát trông cực kỳ nghiêm khắc, vừa bước vào vừa răn đe: "Đừng vu oan cho cô gái nữa! Người ta là hiệp nữ cứu người, mấy người lại bịa đặt thế này là phạm pháp đó!"
"Tung tin đồn ác ý trên diện rộng sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật!"
Cuối cùng cũng có người đại diện cho công lý lên tiếng, toàn bộ ánh mắt đều dồn về phía hai viên cảnh sát.
Bà Bạch còn ngẩn người ra, đầu óc chưa theo kịp diễn biến: "Cảnh sát đến rồi? Cảnh sát còn giúp bắt tiểu tam nữa à?"
"Tiểu tam cái gì chứ!"
Nữ cảnh sát dở khóc dở cười: "Cô gái này rất có thể đã cứu cháu gái bà đấy!"
*
Bà cụ nhà họ Bạch sững sờ: "Cháu gái tôi đang ở phòng quan sát cơ mà?"
Lúc bà vừa xuống đây, đứa nhỏ vẫn còn ngủ ngon lành.
Nữ cảnh sát ra hiệu cho bà cụ nhìn ra cửa: "Có khả năng cháu gái bà đã bị tráo rồi, người trong phòng bệnh kia không phải cháu ruột của bà."
Bà cụ nhà họ Bạch lập tức nhìn ra cửa.
Sau khi hai viên cảnh sát đi vào, Khương Duẫn cùng ba vệ sĩ mặc đồ đen cũng lần lượt bước vào sảnh bệnh viện.
Một trong số các vệ sĩ mặc đồ đen còn đang bế một đứa trẻ, chiếc chăn bọc đứa trẻ là loại hoa văn xanh lam, chính là đứa bé mà cô Vương đã bế đi trước đó.
Khương Duẫn đi đến bên cạnh Hạ Lễ Lễ, cúi người khẽ nói với cô: "Yên tâm đi, mọi chuyện đã được giải quyết rồi, người phụ nữ tráo trẻ kia là cô Vương cũng đã bị bắt, giờ đang ở trong xe cảnh sát."
Hạ Lễ Lễ nắm tay anh, nhìn trái nhìn phải, vẻ mặt căng thẳng: "Anh không bị thương chứ?"
Khương Duẫn cong môi cười: "Không, anh đâu phải người làm bằng thủy tinh, đừng lo."
Đường Minh Khiêm thấy đứa trẻ được vệ sĩ mang về, đại khái cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Trong lòng anh lập tức nổi hồi chuông cảnh báo, ghé tai trợ lý dặn vài câu, trợ lý liền lập tức lên lầu.
Vệ sĩ mặc đồ đen chính là người do Đường Minh Khiêm phái đến, lúc này anh ta lập tức báo cáo tình hình.
"Tổng giám đốc Đường, chuyện là thế này."
"Sau khi nhận được tin nhắn của ngài, chúng tôi lập tức liên hệ với cậu thanh niên này."
Vệ sĩ đang nói chỉ tay về phía Khương Duẫn.
"Cậu ấy nói nhìn thấy người họ Vương kia bế đứa bé lên một chiếc Bentley và đã ghi nhớ biển số xe."
"Chúng tôi liền nhờ bạn bè bên cảnh sát tra tuyến đường di chuyển của chiếc xe, phát hiện sau khi vào bãi đỗ xe ngầm gần đây thì chiếc Bentley đó không hề đi ra nữa."
"Chúng tôi còn tra được chiếc Bentley đó đăng ký dưới tên một công ty cho thuê xe, không phải xe tư nhân."
Thuê xe sang để đến khám bệnh ở bệnh viện Hoa Kim, chuyện này quá đáng ngờ!
"Cậu thanh niên này đoán rằng họ Vương có thể đã thay đồ trong nhà vệ sinh công cộng, cải trang thành nhân viên vệ sinh để đánh lừa mọi người."
"Chúng tôi liền phục kích ở nhà vệ sinh gần bãi đỗ xe, quả nhiên thấy một nhân viên vệ sinh đẩy thùng rác ra ngoài, dáo dác nhìn quanh, rất khả nghi."
Vệ sĩ bế đứa trẻ nhìn bé con trong lòng: "Chúng tôi xông tới, lật thùng rác lên, quả nhiên đứa trẻ ở trong đó!"