Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn
undefined01-04-2026 07:13:34
Lại nữa rồi!
Hạ Lễ Lễ lại xuất hiện ảo giác.
Cô "thấy" người phụ nữ ăn mặc sang trọng này bế đứa bé rời khỏi bệnh viện, sau đó thay bộ đồ nhân viên vệ sinh trong một nhà vệ sinh công cộng.
Đứa bé cũng bị giấu trong thùng rác mà cô ta đẩy đi, rồi bị đưa lên một chiếc xe thu gom rác thải.
Cảnh tiếp theo là hình ảnh bé con xuất hiện trong một căn nhà nông thôn cũ nát, khóc thét đến khàn cả giọng. Người phụ nữ trông nom bé mang vẻ mặt độc ác, tàn nhẫn, thô bạo nhét thìa cháo nóng vào miệng bé.
Cháo nóng đến mức khiến môi bé đỏ ửng lên vì bị bỏng.
Người phụ nữ kia vừa đút vừa chửi bới: "Còn tưởng mình là tiểu thư nhà giàu cơ à? Có cái để ăn là tốt lắm rồi!"
Cô ta nở nụ cười đắc ý: "Từ giờ trở đi, mày là đứa con gái quê mùa. Cháu gái tao sẽ thay mày sống cuộc đời sung sướng."
Hình ảnh như sóng trào thoái lui, tầm nhìn Hạ Lễ Lễ dần trở lại bình thường, nhưng tim cô thì đập thình thịch, cả người nổi da gà.
Người phụ nữ ăn mặc như phu nhân kia rốt cuộc là ai?
Đứa bé gái trong tay cô ta có thân phận gì?
Thấy người phụ nữ đó đang giẫm giày cao gót chuẩn bị bước nhanh ra khỏi sảnh lớn bệnh viện, Hạ Lễ Lễ sốt ruột, run rẩy đẩy xe lao về phía cô ta.
Hai lần "ảo giác" xuất hiện trước đó đều trở thành sự thật. Lần này, Hạ Lễ Lễ tuyệt đối không thể ngồi yên chờ xem.
Người phụ nữ kia cúi đầu bước đi, không hề để ý rằng xe lăn của Hạ Lễ Lễ đang lao nhanh về phía mình.
Vì quá vội, đôi tay đẩy bánh xe của Hạ Lễ Lễ gần như tạo ra tàn ảnh,"vút" một cái đã đến trước mặt người kia.
Hạ Lễ Lễ vươn tay, túm chặt lấy cánh tay cô ta.
Người phụ nữ giật mình thét lên một tiếng.
Tiếng thét chói tai ấy khiến toàn bộ ánh mắt trong sảnh bệnh viện đều đổ dồn về phía này.
Thấy mọi người đang nhìn, người phụ nữ sững người lại, rồi lập tức hét vào mặt Hạ Lễ Lễ: "Cô làm cái gì vậy hả? Chân tàn rồi thì tay cũng không kiểm soát được à?"
Cô ta lộ vẻ hoảng loạn: "Không thấy tôi đang ôm em bé à? Lỡ con bé có chuyện gì, cô gánh nổi không?"
*
Bảo vệ ở bệnh viện tư cao cấp không phải để làm cảnh. Vừa phát hiện ra bên phía Hạ Lễ Lễ có chuyện, hai nhân viên bảo vệ cao to, tay cầm dùi cui điện và gậy thép khống chế lập tức lao tới.
Lúc này, Hạ Lễ Lễ vẫn đang túm chặt lấy tay người phụ nữ: "Đứa bé này là con của cô sao?"
Cặp kính râm trên mặt người phụ nữ che đi ánh nhìn hoảng hốt trong mắt cô ta. Nhìn thấy hai bảo vệ đã đi tới gần, cô ta liền giả vờ nổi giận: "Cô đang nghi ngờ tôi là kẻ buôn người sao?"
"Chồng tôi là giám đốc điều hành của một công ty niêm yết trên sàn, tài sản cả tỷ. Tôi cần gì phải đi buôn người?"
Người phụ nữ liếc từ đầu đến chân Hạ Lễ Lễ, khẽ cười lạnh: "Ngược lại là cô đấy. Đeo đồng hồ điện tử mười mấy tệ, mang giày vải rách nát, vậy mà cũng dám nằm viện ở bệnh viện Hoa Kim? Có khi cô là loại lừa đảo chuyên giả làm bệnh nhân để kiếm chác từ người giàu có?"
"Cô nói bậy!"
Nghe thấy người phụ nữ bịa đặt trắng trợn, tay Hạ Lễ Lễ càng siết chặt cánh tay cô ta. Sức cô rất khỏe, là luyện được qua những công việc làm thêm vất vả hồi nghỉ hè cấp ba.
Người phụ nữ đau quá, vừa định lấy chiếc túi xách hàng hiệu đập vào người Hạ Lễ Lễ thì một giọng nam trầm ấm, rõ ràng cất lên.
"Chỉ bằng vài lời vu vơ mà vu oan cho một cô gái như vậy sao? Chính cô ấy vì cứu tôi mới bị thương và phải nằm viện."
Khương Duẫn xuất hiện ở cửa lớn sảnh bệnh viện, cậu mặc áo phông trắng đơn giản và quần jeans, trông vừa sạch sẽ vừa sáng sủa, trên tay còn xách hộp cơm mua cho Hạ Lễ Lễ.
Ánh mắt cậu có chút giận dữ, cằm khẽ nâng lên, dù tuổi còn trẻ nhưng khí chất sắc bén, ánh mắt hẹp dài như mắt phượng thoáng nheo lại cũng đủ khiến người ta sợ không dám lại gần.