Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn
undefined01-04-2026 07:13:33
Nghe xong những lời đó, mắt người đàn ông mở to trợn trừng, giận dữ đến mức tưởng chừng như có thể thiêu đốt cả không gian.
Thế nhưng... ông ấy đã không còn hơi thở.
Cuối cùng chết trong uất ức, không nhắm được mắt.
Ảo ảnh đến đó là kết thúc, tầm nhìn của Hạ Lễ Lễ dần trở lại rõ ràng.
Cô bỗng nhớ ra, hôm qua bà thím giường bên cạnh có buôn chuyện với hộ công, nói về vụ đứa bé bị tráo. Không ngờ đứa bé ấy lại chính là con gái của vị tổng giám đốc Đường này!
Trời đất ơi! Vị tổng giám đốc này đúng là siêu xui xẻo! Vợ bị hại chết, con gái bị tráo mất, bản thân còn bị người ta rút ống thở cho chết!
Khoan đã, bác sĩ Trương... chính là người đã để vợ tổng giám đốc chết âm thầm trên giường bệnh.
Mà mới nãy, ngài ấy vừa nghe điện thoại còn nói mình đang tìm bác sĩ Trương để ký giấy!
Tiêu rồi, tiêu thật rồi!
Khi Hạ Lễ Lễ hoàn hồn lại, cô phát hiện mình đã bị hai y tá hợp sức nâng lên cáng, tay chân còn bị buộc lại, chuẩn bị đưa đi luôn!
Hai y tá còn đang bàn nhau có nên chuyển Hạ Lễ Lễ lên khoa tâm thần không.
Mà vị tổng giám đốc Đường kia thì đã đi về phía thang máy, càng lúc càng xa.
Hạ Lễ Lễ vội vàng cất cao giọng hét lên: "Tổng giám đốc Đường! Tôi có chuyện muốn nói với ngài!"
"Liên quan đến vợ ngài và con gái ngài, Sơ Tình!"
Vừa nghe thấy ba chữ "vợ" và "con gái", Đường Minh Khiêm lập tức khựng bước.
Con gái anh vẫn chưa làm giấy khai sinh, cái tên "Sơ Tình" chỉ có vợ anh, trước lúc bị băng huyết đẩy vào phòng phẫu thuật, đã nắm tay anh gọi ra tên đó bên tai.
Chỉ có hai người bọn họ biết! Những người khác chỉ biết con bé có tên ở nhà là An An.
Cô gái "có vấn đề thần kinh" này làm sao biết được cái tên Sơ Tình?
Ngay lúc Hạ Lễ Lễ sắp bị đưa đi, Đường Minh Khiêm vội vàng lên tiếng gọi y tá: "Khoan đã!"
*
"Tôi muốn nói chuyện riêng với cô gái này một chút!"
Đường Minh Khiêm quay người, sải bước nhanh chóng đi về phía Hạ Lễ Lễ.
Đám bảo vệ lập tức bước vào trạng thái cảnh giác cấp mười, vây kín lấy Hạ Lễ Lễ, ra sức can ngăn: "Tổng giám đốc Đường, cô gái này bị điên đó, ngài cẩn thận!"
Mấy người hóng chuyện nghe thấy câu "liên quan đến vợ và con gái ngài" của Hạ Lễ Lễ, trong đầu liền tự động bẻ lái theo hướng drama ngoại tình!
"Trời đất, chẳng lẽ cô gái này là tiểu tam mà ngài tổng bao nuôi bên ngoài sao?"
"Nghe cậu nói thế lại thấy hợp lý đấy! Tiểu tam nổi điên xông vào bệnh viện gây rối, cũng thường thấy mà!"
Một bên là ông chủ lớn, một bên trông giống nữ sinh đại học, vừa đủ để đám người nhiều chuyện tưởng tượng bay xa.
"Lẽ nào cái hình tượng yêu vợ, giữ mình trong sạch của ổng chỉ là diễn trò thôi?"
"Diễn để gạt bố mẹ vợ đầu tư ấy chứ, xong rồi lại lên mạng đóng vai tổng tài si tình, thu hút fan."
"Đúng rồi, Tổng giám đốc Đường có rất nhiều fan trên mạng đó! Ai cũng kéo đến bệnh viện Hoa Kim làm thẩm mỹ. Biết đâu cô gái này chính là lúc đi làm đẹp thì quyến rũ được Tổng giám đốc Đường?"
Đường Minh Khiêm nghe thấy những lời suy đoán không kiêng nể gì quanh mình, sắc mặt vừa giận vừa bất đắc dĩ.
Anh nghiêm giọng nói với Hạ Lễ Lễ: "Cô gái này, có chuyện gì thì nói luôn ở đây đi."
Làm vậy vừa để bảo toàn hình ảnh của bản thân, cũng là bảo vệ danh dự cho Hạ Lễ Lễ.
Chuyện gì cũng nên giải quyết trước mặt công chúng. Nếu để hai người nói chuyện riêng, thì những lời đồn sau này sẽ không dứt, ảnh hưởng không tốt cho cả hai.
Hạ Lễ Lễ không vòng vo: "Con gái ngài, Sơ Tình, đã bị tráo đổi rồi! Chính là bị người đàn bà giả làm phu nhân nhà giàu mà tôi vừa chặn lại bế đi!"
"Ngài mau cho người đuổi theo đi!"
"Nếu không tin, ngài có thể lập tức làm giám định huyết thống với đứa bé hiện có trong bệnh viện!"
Đường Minh Khiêm không giống người bình thường, không truy hỏi Hạ Lễ Lễ làm sao mà biết được những chuyện này.