Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn
undefined01-04-2026 07:13:31
Trong bầu không khí căng thẳng như vậy, việc tìm được một người cùng sở thích để trò chuyện khiến Mễ Vi Nhi giảm bớt không ít lo lắng trong lòng.
Hai người nói chuyện rất lâu, dần trở nên thân thiết. Mễ Vi Nhi biết được cô gái mặc áo hồng tên là Từ Tố, cũng là một diễn viên tay ngang.
Cả hai còn trao đổi nhiều kinh nghiệm để nâng cao diễn xuất cho diễn viên không chuyên, trò chuyện rất tâm đầu ý hợp.
Đang nói chuyện thì Từ Tố hỏi Mễ Vi Nhi: "Em ăn gì chưa?"
Mễ Vi Nhi lắc đầu: "Chưa đâu, sắp thử vai mà, làm gì dám ăn chứ."
"Chị biết có một nhà hàng ăn nhẹ khá ngon, hay là sau khi thử vai xong, chúng ta cùng đến đó ăn đi!"
Đôi mắt to linh động của Từ Tố chớp chớp, trông vừa ngây thơ vừa vô tội: "Chị còn biết vài thông tin tuyển diễn viên chưa công khai của các đoàn phim khác nữa, lát nữa kể em nghe, chúng ta cùng xem qua, chị thấy em có thể thử nhiều vai đấy."
Mễ Vi Nhi liếc nhìn màn hình điện thoại của Từ Tố, đúng là nhà hàng ăn nhẹ nổi tiếng mà cô từng thấy trên Tiểu Hồng Thư.
Lời của Từ Tố rất hấp dẫn, hơn nữa hai người vừa trò chuyện rất nhiều, Mễ Vi Nhi thực sự đã học hỏi được không ít thông tin từ cô ấy, nên liền vui vẻ gật đầu đồng ý.
Thời gian trôi qua rất nhanh, đến lượt Mễ Vi Nhi vào phòng họp, Từ Tố cổ vũ cho cô.
Có lẽ vì mong mỏi được gặp thần tượng, Mễ Vi Nhi lần này thể hiện rất tốt.
Sau khi cô ra ngoài, Từ Tố nói với cô: "Vi Vi, chị còn phải chờ khá lâu mới đến lượt. Hay là em xuống tầng một của khách sạn, đến khu vườn ngồi đợi chị nhé? Ở đó có chỗ ngồi, còn có thể gọi cà phê nữa."
"Được!"
Mễ Vi Nhi đi đến khu vườn ở tầng một của khách sạn. Khu vườn ấy khá khó tìm, cô phải băng qua nhiều hành lang mới tới nơi. Cuối cùng, cô cũng tìm thấy và ngồi chờ trên ghế dài trong vườn.
Chỉ là quầy cà phê trong vườn đã đóng cửa, trên mặt quầy phủ một lớp bụi, trông như đã lâu không có người dọn dẹp.
Sau khi chờ đợi một lúc lâu, Từ Tố xuất hiện. Đôi mắt cô ấy đỏ hoe, hai má đầy vệt nước mắt.
Mễ Vi Nhi hoảng hốt, vội vàng đứng dậy hỏi: "Tố Tố, sao chị lại khóc vậy!"
*
"Vi Vi, chị không biết đã đắc tội đạo diễn chỗ nào nữa. Mới vào diễn được chưa đến năm câu thoại, mặt ông ta bỗng thay đổi hẳn, rồi đột nhiên quát chị cút ra ngoài."
Từ Tố vừa nói, nước mắt lại chảy xuống: "Ông ta còn chất vấn là người như chị sao dám đến thử vai?"
"Sao lại như thế được?"
Mễ Vi Nhi luống cuống lấy khăn giấy đưa cho Từ Tố. Cô biết có vài đạo diễn tính khí rất kỳ quặc, gặp phải kiểu người đó đúng là xui tận mạng.
Mà bị mắng cũng chưa phải chuyện tệ nhất. Lỡ đắc tội với đạo diễn, sau này muốn tồn tại trong giới cũng rất khó khăn.
"Không biết có phải do chị mượn đồ ngoài hành lang bị trợ lý tuyển vai nhìn thấy, rồi báo lại với đạo diễn là chị chuẩn bị không nghiêm túc, thái độ không đúng đắn hay không."
Từ Tố khóc rất đau lòng, nước mắt như chuỗi ngọc bị đứt, rơi lã chã.
Mễ Vi Nhi vội an ủi: "Không sao đâu. Chị còn biết nhiều thông tin tuyển diễn viên của các đoàn phim khác mà, gặp trắc trở khi thử vai là chuyện bình thường. Việc đã qua thì đừng nghĩ nhiều nữa."
Từ Tố cảm nhận được điện thoại trong túi đang rung lên. Cô hít mũi một cái, lau khô nước mắt, ngẩng đầu lên nói với Mễ Vi Nhi: "Vi Vi, em nói đúng. Chuyện qua rồi thì đừng nghĩ nữa, biết đâu là do đạo diễn gặp chuyện ở nhà, tâm trạng tệ nên trút giận lên đầu chị thôi."
Cô nở một nụ cười mạnh mẽ, lạc quan: "Chuyện đã đến nước này, ăn cơm cái đã!"
Dáng vẻ kiên cường của Từ Tố khiến người ta thương xót. Mễ Vi Nhi gật đầu: "Được, ăn trước đã, chuyện gì thì ăn uống vẫn là quan trọng nhất."
"Chị biết ở khu vườn này có một cửa sau, thông thẳng ra đường lớn, gọi xe ở đó rất tiện. Đi thôi!"