Cuối cùng vẫn là quản lý Lạc lên tiếng trước:
"Có chuyện gì không?"
Nhân viên tổ chức hoảng hốt nói:
"À chị Tuyên Oanh chưa đi thảm đỏ đúng không ạ? Quản lý chương trình nhờ em mời chị ấy đi một vòng."
Quản lý Lạc nhíu mày. Theo lý thì chỉ những nghệ sĩ nổi tiếng mới cần đi thảm đỏ, còn Tuyên Oanh tên tuổi vẫn chưa đủ tầm, có đi hay không vốn chẳng ai để ý.
Nhân viên kia vội vàng giải thích:
"Thật ra MC đã chuẩn bị lời giới thiệu riêng cho chị Tuyên Oanh rồi, nên vẫn phiền chị ấy ra mặt một chút."
Thực ra thì chẳng phải vì lễ nghĩa gì cả. Là vì có người chụp được ảnh Tuyên Oanh ngồi trong khán đài rồi đăng lên mạng, gây bùng nổ trên diễn đàn, nhiệt độ tăng vùn vụt.
Với mức độ nổi bật này, không tận dụng thì phí quá.
Tuyên Oanh lập tức đứng dậy:
"Vậy thì đi thôi."
Đối với kim chủ trả lương cho mình, phục vụ phải chu đáo như gió xuân sưởi ấm lòng người mới đúng chuẩn.
Ngay lập tức, trên diễn đàn có người hét lớn:
[Là Tuyên Oanh kìa. Cô ấy tới rồi. ]
Cả diễn đàn náo loạn, bất kể fan nhà ai, đều đồng loạt cầu ảnh chụp, cầu livestream, cầu toàn cảnh từ đầu đến chân. Nhưng người đầu tiên đăng ảnh chủ thớt gốc lại im bặt không phản hồi nữa.
Mãi đến khi buổi biểu diễn chính thức bắt đầu, chủ thớt kia mới từ từ quay lại, đăng thêm loạt bình luận:
[Xúc động đến không nói nên lời. Hình như Tuyên Oanh có gì đó khác lắm luôn ấy. ]
Đoạn video bắt đầu chạy.
Ban đầu là tiếng la hét ầm ĩ vang dội cả hiện trường. Đợi đến khi ống kính lia tới cuối thảm đỏ, một bóng dáng nữ giới xuất hiện. Ngay khoảnh khắc đó. Cả thảm đỏ vốn đang náo loạn lập tức rơi vào yên tĩnh tuyệt đối.
Tựa như tất cả người đang theo dõi màn ảnh đều đồng loạt nín thở.
Cô gái ấy bước từng bước tiến gần ống kính. Chiếc váy đen đơn giản, dáng vẻ thanh lịch, không hề đeo trang sức gì nổi bật. Mái tóc đen tuyền được búi thấp gọn gàng, phô bày toàn bộ gương mặt xinh đẹp động lòng người.
Chính là Tuyên Oanh.
Cô đi không nhanh không chậm, dáng vẻ nhẹ nhàng như từng bước đều nở ra hoa. Dưới ánh đèn chiếu sáng của thảm đỏ, cô như một viên minh châu lấp lánh tỏa sáng.
Ngay khi đoạn video phát đến đây, đạn mạc (bình luận chạy trực tiếp trên video) trên màn hình bùng nổ:
[Xin hỏi, Tuyên Oanh trước giờ đẹp đến vậy sao?]
[Hồi trước không phải lúc nào lên thảm đỏ cô ấy cũng uốn éo khó coi sao? Sao giờ đi đứng mà tao nhã quá vậy trời?]
Chủ thớt cũng dường như vừa tỉnh khỏi cơn mê nhan sắc, gõ chậm rãi:
[Tôi từng chụp cô ấy ngoài đời. Đúng là xinh thật, nhưng da rất tệ, đến gần một chút là thấy ngay. ]
Vừa nói, đoạn video zoom cận vào khuôn mặt Tuyên Oanh.
Một gương mặt sáng rực, mịn màng không tì vết, từng đường nét rõ ràng không thể hoàn mỹ hơn.
[Khoan đã. Cô ấy xài cái gì dưỡng da vậy? Vì sao da không có một tí mụn hay nếp nhăn nào hết thế trời?]
Trên thảm đỏ, Tuyên Oanh bước đi với tâm trạng vô cùng bình tĩnh.
Trước kia, cô luôn cố tạo dáng khoe thân, tạo scandal, chủ yếu là để hút mắt kim chủ nào đó đang xem livestream. Nhưng sau khi bị cái tên thiếu gia ngốc kia đá một cú nhớ đời, cô đã ngộ ra một chân lý. Nhan sắc thôi là chưa đủ, người ta còn phải có nội hàm.
Mà Tuyên Oanh tin chắc mình đã vượt qua đề toán lớp 9 hồi đầu tháng ba, tức là nội hàm đã đột phá giới hạn.
Còn nội hàm thể hiện thế nào ư? Đương nhiên là từ ánh mắt trí tuệ và vẻ đẹp thần thái toát ra từ bên trong, không cần lố lăng, không cần cố gắng tạo nét.
Thế nên hôm nay, cô không cố tạo dáng hay làm màu gì cả, cứ an phận bước đi. Chỉ có điều đôi mắt ánh lên như nước hồ thu, nhẹ nhàng đưa tình, khiến ai vô tình bắt gặp ánh mắt đó cũng đỏ cả mặt.
Tuyên Oanh hôm nay, đúng là khác xưa thật rồi.
Đang lúc cô đi đến gần người dẫn chương trình, đột nhiên có tiếng hét thất thanh vang lên:
"Cẩn thận."
Cô ngẩng đầu một chiếc camera khổng lồ màu đen đang bay thẳng về phía mình.
Cái camera đó mà đập vào đầu người thật, không chết cũng chấn thương nặng. Tuyên Oanh lúc này chắc chắn không thể tiếp tục tỏa sáng được nữa.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tuyên Oanh vươn tay chụp lấy camera động tác nhanh, dứt khoát và chuẩn xác đến kinh ngạc.
Vốn đã có không ít người sắp nhắm mắt lại vì sợ chứng kiến cảnh tượng máu me, thế mà...
[?]
[Có gì đó sai sai không vậy?]
[Cái gì vừa xảy ra thế?]
Tuyên Oanh thản nhiên quan sát chiếc camera trong tay.
Góc độ, tốc độ, đường bay tất cả đều khiến cô không khỏi nhớ tới những con tinh linh đủ hình đủ dạng trong không gian thi cử, mỗi lần nhào tới là muốn cắn người, bay như đạn đạo.
Trải qua thời kỳ rèn luyện khốc liệt ở không gian hệ thống, Tuyên Oanh đã được trui rèn một cặp mắt quan sát siêu bén cùng khả năng né đòn thần tốc, chỉ để tránh khỏi móng vuốt của mấy con "Tinh Linh" kia.