Chương 25

Bị Ép Học, Sau Tôi Bạo Hồng Ở Giới Giải Trí

Hồi Nam 24-01-2026 23:01:23

Mấy cô gái gần như choáng váng vì nụ cười ấy. "Ừm, tụi em nhất định sẽ mãi ủng hộ chị." Chị gái xinh quá đi mất. Tuyên Oanh nhận bút, đang định ký thì ánh mắt lại nhìn đến tấm áp-phích. Cô bỗng khựng lại. Đó là cảnh cô băng qua cầu độc mộc trong "Trò Chơi Hừng Hực Hướng" với tốc độ chóng mặt, động tác dứt khoát, tạo nên một tư thế lơ lửng giữa không trung vô cùng oai phong, khiến cả phân đoạn đó được fan đặt tên là "Bay qua cầu độc mộc". Cô nhìn bóng người như sắp đi cứu thế giới trong bức ảnh kia, trong lòng trầm mặc vài giây. Nếu như hôm đó mặc ngược quần trong thì e là hình ảnh này sẽ thành tai họa. Một fan phấn khích khoe khoang: "Em phải cho cả thế giới biết chị có tuyệt kỹ." Tuyên Oanh im lặng hồi lâu, rồi chỉ nói một câu đầy bất lực: "Không cần đâu." Cô vẫn giữ nguyên nụ cười nhã nhặn, ký tên một cách dịu dàng, trả lại tấm áp-phích cho mấy cô gái kia. Sau vài câu chúc mừng, cô uể oải đi theo quản lý Lạc bước lên xe của tổ chương trình. Quản lý Lạc hỏi: "Sao vậy? Khó lắm mới có fan chủ động đến tìm, còn không vui sao?" Tuyên Oanh lấy gương ra ngắm kỹ gương mặt mình một lượt, xác nhận bản thân vẫn là một mỹ nhân yếu đuối gió thổi là bay, liền gật đầu hài lòng. Không có siêu năng lực nào hết. Sau này cô vẫn phải nhờ khuôn mặt này để câu bạn trai rồi nghỉ hưu vui vẻ. Nhưng mà. Tuyên Oanh đột nhiên nhớ ra một chuyện hiện tại cô là người phụ nữ vừa đạt điểm tuyệt đối Toán, Lý, Sinh, Hoá cấp trung học cơ sở đấy. Nếu như có thể học tốt đến vậy, cô còn cần dựa vào đàn ông để sống nữa không? Có phải là hơi mất mặt của một người làm công tác văn hoá rồi không? Ngay lúc Tuyên Oanh còn đang âm thầm suy nghĩ, cô đã đến điểm tập kết. Vừa đặt chân xuống, hành lý hai tay cô ôm theo lập tức bị tổ chương trình thu lại không chút khách khí. Nhân viên công tác giải thích: "Cô Tuyên Oanh, lần này ghi hình không được mang theo hành lý riêng. Tới lúc đó tổ tiết mục sẽ phát cho mỗi người một túi vật tư thống nhất." Tuyên Oanh lập tức cảm thấy có điềm chẳng lành. Dự cảm chẳng lành ấy nhanh chóng lên đến đỉnh điểm khi cô nhận được sổ tay hướng dẫn từ ban tổ chức. Khi đó, Tuyên Oanh ngoan ngoãn đi theo tổ tiết mục đến điểm tập trung, rồi sững người phát hiện cả chỗ ấy chỉ có mình cô là nghệ sĩ. Đạo diễn nở nụ cười hòa nhã: "Những vị khách mời khác đã xuất phát rồi. Cô Tuyên Oanh, cô chỉ cần đọc kỹ sổ tay, hiểu rõ các hạng mục cần chú ý là có thể lập tức lên đường." Tuyên Oanh: "?" Không phải nói sẽ cùng nhà sinh tồn hoang dã nổi tiếng toàn cầu là Bảo Lợi Tư tham gia hành trình sinh tồn trong hoang dã sao? Thế quái nào lại chia người ra xuất phát? Dường như đoán được nghi hoặc của cô, đạo diễn cười giải thích: "Không phải đâu, bởi vì có rất nhiều khán giả trên mạng gửi yêu cầu, nên lần này Bảo Lợi Tư sẽ không trực tiếp dẫn các khách mời tham gia, mà sẽ làm người chủ trì, giải thích tình huống từ bên ngoài cho người xem." Tuyên Oanh đứng ngây người. Nếu cô đoán không sai, có nghĩa là các nghệ sĩ sẽ phải đơn độc sinh tồn, còn chuyên gia sinh tồn hoang dã chỉ ngồi trong studio phân tích. Vậy thì cái chương trình này còn là cái gì. Những nghệ sĩ không có chút kỹ năng sinh tồn nào chẳng phải ngày đầu tiên đã bị loại sạch? Đạo diễn cười cười, nhét sổ tay vào tay cô: "Cô Tuyên Oanh, đây là sổ tay hướng dẫn của chương trình lần này. Cô xem qua một lượt, có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi." Trong giới giải trí từng có tin đồn rằng Tuyên Oanh là một mỹ nhân thất học, đạo diễn cũng hơi lo cô không đọc nổi tài liệu. Anh còn đang định hỏi có cần đọc hộ hay không, thì đã thấy Tuyên Oanh lật sổ tay một cách thuần thục trơn tru. Nhìn tốc độ lật trang như bay ấy, đạo diễn không khỏi cảm khái tin đồn giới giải trí đúng là không đáng tin, tốc độ đọc này rõ ràng là chuẩn học bá. Tuyên Oanh lướt xong cuốn sổ, cả người như bị sét đánh ngang tai. Nội dung bên trong vô cùng phong phú, từ nguyên tắc sinh tồn đến các kỹ năng ứng phó tình huống khẩn cấp, rõ ràng là tài liệu chuẩn bị cho người chơi game sinh tồn. Thế nhưng khi cô lật đến trang "Cam kết an toàn", sắc mặt lập tức tối sầm. Về phương diện an toàn, tổ chương trình thẳng thắn liệt kê những mối nguy có thể gặp trong suốt quá trình sinh tồn như: đói khát, rét lạnh, đuối nước, gãy xương, bỏng, trúng độc. Ngoài ra còn có thể phải đối mặt với những hiểm họa tự nhiên như tuyết lở, bão, sóng thần, sạt lở đất, lốc xoáy... Tổ chương trình cam kết sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo an toàn tính mạng cho các nghệ sĩ tham gia. Nhưng thiên nhiên vốn khó lường, họ không thể đảm bảo tất cả mọi người đều có thể rời khỏi hoàn hảo không chút tổn hại nào. Tuyên Oanh nhìn chằm chằm dòng cuối cùng trong trạng thái trầm mặc. "Cho hỏi, bây giờ quay đầu có còn kịp không?"