Chương 41

Bị Ép Học, Sau Tôi Bạo Hồng Ở Giới Giải Trí

Hồi Nam 24-01-2026 23:01:22

Khoan đã, bão chẳng phải là do Tuyên Oanh đoán mò ra sao? Ai ngờ thật sự sẽ có? Chờ đã Tuyên Oanh? Rất nhanh, tất cả đều đồng loạt phát hiện điều bất thường: "Khoan, vậy Tuyên Oanh đâu? Sao không thấy cô ấy?" Chương trình có tổng cộng 7 người chơi. Hiện tại chỉ có 6 người trú bão. Tuyên Oanh đâu rồi? Đạo diễn thở dài: "Bão là do một mình cô ấy đoán ra. Mấy người đoán xem giờ cô ấy đang ở đâu?" Livestream cũng bùng nổ theo. [Tôi vừa xem bên Tuyên Oanh livestream xong. Cô ấy cũng bị tiếng loa làm tỉnh giấc. Nhưng mà cô ấy ở trong hang khô ráo kiên cố, hoàn toàn không hề lo sợ gì cả. ] [Cô ấy còn đang nướng cua ăn đêm?] Đạo diễn trực tiếp mở livestream của Tuyên Oanh ra: "Muốn biết cô ấy ở đâu à? Tự mình xem đi." Trên màn hình hiện ra một khung cảnh khiến tất cả sững sờ. Bên ngoài trời mưa gió cuồng loạn, sấm sét gào thét, sóng biển đập vào vách đá như muốn xé nát cả hòn đảo. Vậy mà bên trong hang của Tuyên Oanh, ánh lửa lập lòe, ấm áp như một ngôi nhà thực thụ. Tảng đá lớn chặn kín lối vào, chỉ còn một khe nhỏ thoáng khí. Gió rít lướt qua, nhưng không thể khuấy động lấy một cọng tóc của cô. Cô ngồi trước lửa, cúi đầu khều than, đặt mấy con cua biển lên xiên tre nướng, mùi thơm ngào ngạt. Khán giả bên ngoài trố mắt, nghẹn lời. Từ lo lắng bất an kiểu: [Sao Tuyên Oanh chưa tới nơi trú ẩn? Có sao không?] Đến kinh ngạc sửng sốt kiểu: [Cái hang kia nhìn còn chắc chắn hơn khu trú bão của tổ tiết mục. ] Toàn bộ màn hình livestream bị chiếm trọn bởi biểu cảm "bái phục" cùng loạt emoji quỳ lạy. [Cô ấy đúng là bật hack rồi còn gì. Sao có thể giỏi đến thế này?] [Phải nói thật, nơi trú bão của chương trình đang bắt đầu bị ngập, còn hang của cô ấy lại an toàn tuyệt đối. ] Trong hang, Tuyên Oanh dụi dụi mắt, ngáp một cái mơ màng: "Bão tới thật à?" Cô nhướng mày, khóe môi cong cong: "Xem ra mình đoán trúng rồi. May mà chuẩn bị từ sớm." Tuyên Oanh quay sang nhìn máy quay không người, cười nhẹ: "Quả nhiên, tri thức có thể thay đổi số phận. Còn bây giờ xem thử mình có thể vượt bão hay không." Bên kia, tổ đạo diễn vừa trải qua một cuộc sơ tán thập tử nhất sinh nhanh chóng ngửi ra đây là cơ hội câu nhiệt. Rất nhanh, tiêu đề livestream được thay đổi: [Độc cô cầu bại giữa bão. Nữ thần sinh tồn Tuyên Oanh một mình nghênh chiến thiên tai. Là nấp trong khu trú ẩn của tổ đạo diễn để nằm không thắng cuộc, hay là tự thân vượt qua bão trong gian khổ, đây là một vấn đề. Mà bạn, sẽ ủng hộ ai?] Ngay lập tức, cả livestream bùng nổ. Bình luận nổ như pháo giao thừa, cãi nhau loạn hết cả lên. Người thì giận dữ chỉ trích sáu người còn lại vì làm loạn giữa lúc nguy cấp, đòi loại hết. Người thì quay sang nghi ngờ tính an toàn của chương trình. Người khác thì lại loay hoay tìm cớ bào chữa cho thần tượng nhà mình. Cũng có người châm chọc Tuyên Oanh, cho rằng cô ta chẳng qua may mắn ăn sung mặc sướng được vài hôm, rồi cũng sẽ phải bò ra cầu xin tổ tiết mục cứu trợ mà thôi. Thế nhưng khi đạo diễn đẩy dòng tiêu đề "Bạn chọn ủng hộ ai?" lên đầu trang, thì ở kênh của Tuyên Oanh, một tràng bình luận ngay lập tức đổ vào, lấp đầy màn hình: [Tuyên Oanh! Dĩ nhiên là Tuyên Oanh! Mấy người còn lại có tư cách gì mà so với nữ thần của tôi?] [Ngoài Tuyên Oanh ra, tôi không cần ai hết. Mau bấm thích cho Oanh Oanh của tôi đi. ] [Ai nói Tuyên Oanh có ô dù hậu thuẫn? Nhà người ta nghệ sĩ thì trốn trong khu trú bão còn Tuyên Oanh nhà tôi ở trong hang một mình chống chọi, thế gọi là có bối cảnh à?] [Ừ thì... tôi cũng thích chị lắm, nhưng mà cái gọi là gian khổ sinh tồn của chị có hơi quá sung sướng đấy. Có ai sống nhàn nhã được như chị không?] Ngay khi mọi người thấy hành động của Tuyên Oanh trong hang, ai nấy đều á khẩu. Sao lại giống như không hề có bão vậy? Người không biết nhìn vào livestream còn tưởng cô đang nghỉ mát ở resort giữa đảo. Lúc này, Tuyên Oanh đang kiểm tra lại độ kín gió và an toàn của hang trú ẩn. Cô bước tới cửa hang, thấy tảng đá to vẫn chặn rất chắc, không một giọt nước lọt vào trong, mới an tâm quay lại. Rồi cô mở nắp hố đá, liếc mắt một cái cá và hải sản được phân loại kỹ trong "bể tạm" vẫn còn sống nguyên. Dù hơi mệt mỏi, nhưng vẫn bơi vậy là vẫn còn hy vọng. Hy vọng được ăn tiếp. "Hẳn là đủ ăn hai ba ngày." Tuyên Oanh hài lòng gật đầu. Chính vì thế, cô không ngủ nổi nữa. Ánh mắt cô dừng lại trên mấy con cua hoa vẫn đang vật vã bò loạn, như đang tìm đường vượt ngục. "Hay là ăn khuya một chút nhỉ?" Đợi đến khi cô xử lý xong mấy con cua đó, cả kênh livestream lặng ngắt như tờ. [Không còn gì để nói nữa rồi. Chị gái à, chị có thể tôn trọng cơn bão một chút được không?] Đặc biệt là những người mới vừa vào xem, vô cùng hoang mang: [Khoan đã, trending vừa nói chương trình gặp bão phải sơ tán khẩn cấp mà? Đây là mấy người đang sơ tán đấy à?]