Chương 12

Bị Ép Học, Sau Tôi Bạo Hồng Ở Giới Giải Trí

Hồi Nam 24-01-2026 23:01:24

Đang lo thì thấy quản lý Lạc đi qua đi lại trước mặt, ánh mắt chần chừ. Tuyên Oanh hỏi: "Anh Lạc, có chuyện gì sao?" Quản lý Lạc nheo mắt cười khẩy: "Show kỳ này có Lê Tuyết tham gia đấy. Chuẩn bị tinh thần đi." Tuyên Oanh gật đầu: "Ừ." Quản lý Lạc: "Ừ là xong rồi hả?" Tuyên Oanh: "Chứ không thì sao?" Lê Tuyết hiện là một trong những ca sĩ nữ hot nhất hiện nay, nổi lên sau khi tham gia một chương trình âm nhạc. Fan đông, độ nhận diện cao, sức chiến đấu rất mạnh nhưng nhân phẩm thì có chút vấn đề. Trước khi nổi tiếng, Lê Tuyết từng nhắm vào một thiếu gia ngốc nghếch nhà có công ty giải trí riêng, cố gắng ra tín hiệu đủ kiểu đáng tiếc thiếu gia không đớp. Ngược lại, anh ta lại phải lòng Tuyên Oanh ngay từ lần đầu gặp trong tiệc sinh nhật của Lê Tuyết, còn theo đuổi tới cùng, cuối cùng cũng nắm tay thành đôi. Tuy giờ đã chia tay, nhưng Lê Tuyết chắc chắn vẫn không cam tâm. Quản lý Lạc thì thầm cực nhỏ: "Anh nghi cái lần trước em bị bôi đen trong mấy webdrama là do Lê Tuyết giở trò. Chứ tự nhiên đang ca hát mà đi đóng phim, thấy sai sai không?" "Chưa hết, vụ bị mắng hát dở, không biết giao tiếp, EQ thấp, anh thề là cũng có bút tích của Lê Tuyết." Tuyên Oanh nghe xong, quay sang cắt lời: "Anh Lạc, làm người thì nên tôn trọng sự thật. Cái vụ hát dở, EQ thấp, ngoài nhan sắc ra thì không có ưu điểm gì ấy không phải bôi đen, đó là sự thật." Quản lý Lạc: "..." Quản lý Lạc vẫn chưa từ bỏ việc nhắc nhở, giọng trầm xuống, cố gắng dặn thêm một câu cuối: "Chốt lại, lúc ghi hình show, nhất định phải đề phòng Lê Tuyết giở trò. Ngàn vạn lần, tuyệt đối không được xung đột với cô ta." Tuyên Oanh đáp một cách vô cùng phật hệ: "Yên tâm, em không hứng thú." Cô chẳng có tí quan tâm nào đến việc đấu đá với Lê Tuyết lo còn chưa xong trò chơi có qua được không, sức đâu mà tranh với mấy cô gái drama. Trường quay bắt đầu lên sóng. Quản lý Lạc đứng một bên, mắt không rời Tuyên Oanh với Lê Tuyết, chỉ sợ một giây lơ là là hai người lao vào đánh nhau giữa chương trình truyền hình quốc gia. Nhưng điều anh không ngờ là kỳ này chương trình lại căng như dây đàn. Và Lê Tuyết, chính là ngòi nổ. Từ đầu đã thấy Tuyên Oanh không vừa mắt, Lê Tuyết trước kia còn phải âm thầm chơi chiêu sau lưng. Nhưng giờ thì cùng tham gia cùng một show, cô ta quyết tâm phải dìm Tuyên Oanh bằng mọi giá. Tự nhận mình là con nhà vận động, phản xạ nhanh nhạy, thể lực tốt, Lê Tuyết tin chắc mình có thể đè bẹp toàn bộ khách mời còn lại, tỏa sáng trên màn ảnh, nổi bật giữa đám đông. Còn Tuyên Oanh? Một cô gái đi đường cũng có thể vấp ngã, thì còn mong gì chiếm được khung hình. Thế là, trong chương trình, không chỉ Lê Tuyết mà các khách mời khác cũng tự ý buff kịch bản, thi nhau làm trò, diễn thêm nội dung, cố gắng chiếm lấy spotlight. Một MC ở hậu trường lẩm bẩm: "Trời má, chiến trường gì mà ác liệt vậy trời." Trong khi đó, Tuyên Oanh vẫn ngồi bình thản như đang xem múa rối. Cằm chống tay, ánh mắt thản nhiên: "Ừm nhìn mấy người này chạy nhảy hăng say cũng vui. Nếu ai cũng vượt được thử thách, thì mình ngồi yên cũng được chia tiền rồi." Quản lý Lạc phát hoảng dưới sân khấu, ra sức nháy mắt nhắc nhở. Người ta đang cướp sóng, còn em ngồi đây uống trà à? Tuyên Oanh ngồi yên, tập trung giải mã ánh mắt đầy ám hiệu của quản lý. Cô nghĩ thầm: "Chắc anh ấy đang trách mình chỉ ngồi ăn tiền mà không chịu lao động?" Sau một hồi suy nghĩ, Tuyên Oanh do dự giơ hai tay lên. Lạc ca lập tức sáng rỡ ánh mắt: "Đúng rồi. Phải ra sân khấu. Phải đốt năng lượng. Phải chiếm sóng." Tuyên Oanh nâng tay cao khỏi đầu. Sau đó vỗ tay ba cái rõ to: "Bốp! Bốp! Bốp!" Còn mỉm cười nói theo phong cách cổ động viên: "Chúc các bạn đồng nghiệp thi tốt." Quản lý Lạc: "?" "Em tưởng em đang trong khán đài Olympic hả? Anh bảo em ra sân khấu, chứ ai bảo vỗ tay?" Đạo diễn cũng choáng váng, đầu quay phắt lại hỏi trợ lý: "Khách mời này đang làm gì vậy?" Nhưng nhờ có linh cảm nghề nghiệp nhạy bén, ông lập tức ra lệnh: "Nhanh. Zoom vào mặt Tuyên Oanh. Cận cảnh." Tổ máy quay liền đẩy camera sát lại. Vừa điều khiển vừa cảm thán: "Con bé này đúng là biết cách chiếm spotlight theo cách không ai ngờ tới." Lúc này, tiến độ các phần thi trò chơi của dàn khách mời có thể nói là khó mà nhìn nổi. Không phải do chơi tệ, mà là quá hỗn loạn. Vì cuộc chiến quá gay gắt, mọi người hoàn toàn vứt luôn tinh thần đồng đội ra sau đầu. Người giật tóc, kẻ kéo quần, hò hét xen lẫn mắng chửi, giày dép bay khắp nơi, còn quần áo thì chẳng biết thuộc về ai nữa. Ấy vậy mà, không ai bỏ cuộc. Ai nấy đều gồng mình tiến về phía trước, thể hiện đúng tinh thần dù chết cũng phải được lên sóng của giới giải trí hiện đại. Tuyên Oanh nhìn mà thở dài xúc động: "Chuyên nghiệp ghê thật sự là như vậy đó."