"Buổi tối nay có buổi diễn thương mại ở quảng trường Thiên Hoa, anh phải mất công lắm mới nhét được em vào đấy."
"Em nhất định phải makeup lộng lẫy, mặc lễ phục nổi bật nhất, khiến cả sân khấu bùng nổ, hiểu chưa?"
Tuyên Oanh bình tĩnh hỏi lại:
"Bao nhiêu tiền?"
Quản ký Lạc nghẹn họng:
"Mặt mũi em đẹp đến vậy, sao lại mở miệng hỏi cái câu tục khí thế hả?"
Tuyên Oanh vẫn rất điềm nhiên:
"Giá trị công việc của em được định đoạt bởi tiền thù lao."
Quản lý Lạc có cảm giác mới chỉ nửa ngày không gặp, sao Tuyên Oanh đã lên cấp độ đồng tiền trong mắt thế rồi?
"Biểu diễn hai bài, một vạn tệ."
Tuyên Oanh lập tức ngồi thẳng lưng, ngoan ngoãn nhắm mắt:
"Được, em nhất định sẽ làm việc nghiêm túc, xứng đáng với một vạn tệ của ông chủ."
Quản lý Lạc: "..."
Anh lập tức hét lên:
"Chuyên viên trang điểm đâu? Tới nhanh, tối nay còn có sân khấu thương mại cần lên."
Phòng hóa trang này là phòng dùng chung của công ty, chuyên viên trang điểm cũng thế. Trước kia, Tuyên Oanh luôn là người được ưu tiên trang điểm đầu tiên. Nhưng từ khi chia tay với thiếu gia ngốc kia, cô lập tức từ nhóm ưu tiên hàng đầu rớt xuống hàng chờ.
Lúc đó, một cô bé thực tập sinh rụt rè đi tới:
"Anh Lạc, chị Nina bảo em trang điểm giúp. Chị ấy đang trang điểm cho anh Chiêu Nhiên, nên em trang điểm cho chị Tuyên Oanh nhé?"
Quản lý Lạc vừa nghe vậy thì nổi giận.
"Sao lại thế được? Không phải trước giờ Nina vẫn là người phụ trách makeup cho Tuyên Oanh sao? Tại sao đột nhiên đổi? Mà Trữ Chiêu Nhiên chẳng phải vẫn theo đuổi style nam tính à? Sao lại cần chuyên viên trang điểm?!"
Quản lý Lạc cảm thấy Nina làm ăn như vậy là quá kỳ cục. Cô bé này vừa nhìn là biết trợ lý, sao lại tùy tiện trang điểm cho nghệ sĩ tuyến mười tám chứ.
Cô bé thực tập sắp khóc, lí nhí giải thích:
"Anh ấy cần người vẽ cơ bụng ạ."
Quản lý Lạc: "..."
Tuyên Oanh yên lặng nhai nốt miếng salad trong miệng, trong lòng lạnh lùng hiểu ra. Thì ra cái gọi là ngoài hình thức, trong nội hàm đều là giả hết. Thế mà Trữ Chiêu Nhiên vẫn thích khoe cơ bụng trước mặt cô cơ đấy.
Quản lý Lạc hít sâu một hơi. Thật ra, anh không quá khó hiểu tại sao Nina lại làm vậy. Dù gì thì Tuyên Oanh vừa chia tay thiếu gia nhà giàu, còn Trữ Chiêu Nhiên thì vừa nhận vai nam chính trong một bộ phim mới. Nina muốn nịnh bợ cũng chẳng lạ.
Nhưng khổ nỗi, Lạc ca vốn định để Tuyên Oanh nhờ sân khấu tối nay mà một bước bùng nổ, lấn át mọi thể loại tin chia tay tầm bậy tầm bạ với thiếu gia nhà giàu kia. Giờ thì kế hoạch coi như sụp đổ.
Tuyên Oanh thẳng thừng cắt ngang dòng suy nghĩ phẫn uất của quản lý Lạc:
"Không phải đang gấp sao? Trang điểm luôn đi."
Quản lý Lạc và cô thực tập sinh cùng quay đầu lại, nhìn cô với ánh mắt sửng sốt.
Tuyên Oanh đúng chuẩn kiểu người theo chủ nghĩa Phật hệ.
"Cũng không sao. Em thiên bẩm đã đẹp sẵn rồi, có hóa kiểu gì cũng chẳng xấu đi được."
Đúng vậy, đây là niềm tin tuyệt đối của một người sống bằng nhan sắc.
Quản lý Lạc ban nãy còn bực bội, giờ chỉ biết nghẹn họng:
"Thôi được rồi, đi đi."
Cô thực tập sinh mắt rưng rưng nhìn Tuyên Oanh, nghẹn ngào:
"Chị yên tâm, em nhất định sẽ dốc hết toàn lực."
Cô bé cẩn thận vuốt dọc theo gò má Tuyên Oanh, nhịn không được mà xuýt xoa:
"Chị ơi, da chị đẹp thật đó."
Làn da của Tuyên Oanh trắng đến phát sáng, như ngọc tuyết long lanh, sờ vào mịn màng đến mức khó tin. Dưới ánh đèn, cả khuôn mặt cô như phát ra hào quang khiến người ta không dời nổi mắt.
Quản lý Lạc cũng phải lẩm bẩm suy nghĩ:
"Tuyên Oanh à, sao anh thấy da em dạo này đẹp hơn trước hẳn vậy?"
Tuyên Oanh chẳng cần chớp mắt, đáp thẳng:
"Chắc là nhờ cái salad anh cho em đó."
Quản lý Lạc: "..."
Salad này ghê vậy luôn à? Còn có thể "dựng cột thấy bóng"?
Bên này, cô thực tập sinh nhìn khuôn mặt kia mà máu nghệ thuật nổi dậy, ham muốn sáng tác bùng cháy.
Quản lý Lạc nhìn thấy ánh mắt phát cuồng của cô bé liền vội khuyên nhủ:
"Từ từ, đừng sáng tạo quá đà, trang điểm thanh lịch một chút là được."
Cô bé không ngần ngại đáp lại:
"Đương nhiên phải thanh lịch ạ. Tô son trát phấn dày cộp lên khuôn mặt này chẳng khác nào sỉ nhục."
Tuyên Oanh người sống bằng mặt âm thầm gật đầu tán thành. Đúng là có gu thẩm mỹ.
Lúc Tuyên Oanh đang trang điểm, quản lý Lạc tranh thủ đi lấy lễ phục.
Rất nhanh, anh quay lại với gương mặt giận tím gan:
"Lễ phục của chúng ta bị người khác lấy mất rồi."
Tuyên Oanh nhíu mày:
"Trong công ty có nữ nghệ sĩ có số đo giống em à?"
Phần lớn nghệ sĩ nữ trong công ty đều là dạng "mình hạc xương mai", còn Tuyên Oanh thì không ăn kiêng nghiêm ngặt, dáng dấp đầy đặn vừa phải, đường cong mềm mại, gương mặt thanh tú.
Quản lý Lạc ngớ người:
"Ờ đúng ha."
Sau đó anh lập tức bừng tỉnh, càng giận dữ hơn:
"Nói vậy tức là có người cố tình gài bẫy chúng ta."