Chương 46: Bà Long cũng đến

Âm Hôn: Diễm Quỷ Một Lòng Trèo Lên Giường Của Bác Sĩ Pháp Y

Hắc Ám Mạt Trà 24-04-2026 19:45:43

"Miểu Miểu, anh chính là anh trai em." Anh cau mày, đôi mắt phượng chan chứa xót xa. Ánh mắt ấy... đúng là của anh tôi. Nhưng sao có thể, sao anh lại có móng vuốt hồ ly? Đúng lúc đó, hồn La Lam lại lao tới anh. Tôi hoảng hốt hét lên: "Cẩn thận!" Anh trai khẽ nghiêng người, nhanh như chớp bay lên. La Lam vừa định ra tay thì đã bị anh tóm gọn bằng một tay, treo lơ lửng giữa không trung. Không đúng... anh trai tôi không có mắt âm dương, sao lại nhìn thấy được quỷ? Vậy người trước mặt tôi rốt cuộc là ai? "Gâu gâu gâu!" Một bóng đen từ xa lao đến, là Khuyết Bối. Nó cắn chặt lấy chân La Lam, khiến cô ấy thét lên thảm thiết, tiếng kêu vang vọng khắp sườn núi. Bà Long cũng đến. Điều kỳ lạ là bà bị mù, nhưng lại cầm một chiếc chum lớn, nhắm chính xác hướng của La Lam. Bà lẩm nhẩm đọc chú, La Lam đau đớn gào lên, rồi bị hút thẳng vào trong chum. Bà Long lấy lá bùa vàng dán miệng chum, cắn ngón tay chấm máu điểm lên lá bùa. Tiếng la hét của La Lam dần dần lắng xuống. Tôi kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, trong lòng tôi vô cùng cảm thán. Không ngờ rằng bản lĩnh của Bà Long cao như vậy, vậy mà thật sự có thể thu phục ma quỷ. Trước đây tôi luôn cảm thấy bà chỉ là lên đồng nhảy cốt, lừa chút tiền của đám phụ nữ trẻ em không biết gì, cho nên bùa hộ mệnh đưa cho tôi đều luôn tiện tay vứt đi. "Miểu Miểu, em không sao chứ?" Anh trai nhíu mày nhìn tôi, đưa tay sờ lên cổ tôi. "Anh đừng chạm vào em." Tôi gạt phắt tay anh ra. Lúc này tôi mới phát hiện, hai tay của anh đã trở lại bình thường. Những ngón tay trắng nõn thon dài, quả thật rất hợp để làm bác sĩ. "Miểu Miểu, em sao vậy?" Đôi mắt phượng đó nghi hoặc nhìn tôi. Tôi sao ư? Tôi kinh ngạc nhìn anh trai trước mặt, dáng vẻ vẫn như cũ, móng vuốt hồ ly lúc nãy cũng biến mất, lẽ nào tất cả lại là ảo giác của tôi. Không, không đúng, nếu là ảo giác, việc anh trai đẩy La Lam ra cũng là sự thật. Anh không phải vẫn luôn không tin sự tồn tại của ma quỷ, còn nói tôi bị ảo giác, sao bây giờ có thể bình tĩnh như vậy được. "Anh không phải anh trai em, anh rốt cuộc là ai!" Tôi trừng mắt nhìn anh, nhưng cơ thể lại bất giác tiến lại gần Bà Long. Giây phút này, bà dường như mới là chỗ dựa duy nhất của tôi. Nhưng vừa mới cử động, Khuyết Bối lại nhìn tôi chằm chằm như hổ đói.