Chương 38: Anh đã xin nghỉ cho em

Âm Hôn: Diễm Quỷ Một Lòng Trèo Lên Giường Của Bác Sĩ Pháp Y

Hắc Ám Mạt Trà 24-04-2026 19:45:44

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm khắc. Tôi: "Không có, em chỉ... tiện đường đi ngang thôi mà." tôi vội chối. Đường Vô Ưu: "Tiện đường?" Anh lạnh giọng hừ nhẹ, rồi nói nhỏ: Đường Vô Ưu: "Anh đã xin nghỉ cho em với Lão Lý rồi, tháng này em không cần đi làm nữa, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe." Tôi: "Anh, nghỉ một tháng sao được, trong phòng khám pháp y còn nhiều xác chưa giải phẫu xong, bây giờ em nghỉ là không kịp tiến độ đâu." Tôi lập tức phản đối. Ông anh này hễ mở miệng là quyết định thay người khác, không thèm hỏi ý kiến tôi gì cả. Hơn nữa vụ án của La Lam và những cô gái xấu số kia, tôi không thể để họ chết oan mà không rõ nguyên nhân. Trực giác mách bảo tôi, chuyện này tuyệt đối không phải là một vụ tai nạn giao thông đơn giản. Đường Vô Ưu: "Em tưởng mình là ai? Không có em thì trái đất không quay được chắc? Anh đã quyết rồi, không có bàn cãi gì hết. Nghỉ ngơi đi, anh bận việc đây." Anh ném lại một câu dứt khoát rồi quay người định đi. Tôi toan chạy theo cãi tiếp, nhưng đột nhiên trước mắt quay cuồng, đầu óc choáng váng, hai chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống giường. Đường Vô Ưu: "Em sao thế? Sáng nay còn khỏe cơ mà?" Giọng anh vang lên ngay bên cạnh. Thì ra anh thấy tôi bất thường nên quay lại. Tôi: "Em cũng không biết, chắc bị thiếu máu thôi." Tôi nhăn mặt đáp, mồ hôi lạnh túa ra khắp người. Chẳng lẽ... tôi lại bị ma quấn sao? Đường Vô Ưu: "Để anh kiểm tra toàn thân cho em. Gần đây có thấy khó chịu ở đâu không?" Anh cau mày, ánh mắt phượng quét khắp người tôi. Tôi cúi đầu, chột dạ. Ngoài chuyện cùng ma... làm chuyện kia ra, dạo này tôi chẳng gặp rắc rối nào khác cả. Còn cái tên Phong Trần đúng là đồ xui xẻo, khiến tôi ngày càng yếu, lại còn bị đám nữ quỷ bám lấy. Rõ ràng chẳng phải con ma đứng đắn gì. Đường Vô Ưu: "Em gái, cổ em bị sao thế kia?" Giọng anh bỗng lạnh hẳn đi. Tôi giật mình cúi nhìn, thấy trên cổ có một vết đỏ nhạt. Là phụ nữ hai mươi ba tuổi, tôi biết rất rõ đó là dấu gì, một dấu hôn. Chắc chắn là cái tên đáng chết Phong Trần, lúc tôi mơ hồ đã giở trò! Tôi: "Muỗi cắn đấy. Em chóng mặt quá, đi ngủ đây." Tôi vội kéo chăn trùm kín đầu, không dám nói thêm. Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, rồi cũng không truy hỏi nữa. Tối đó, bà Chu mang cơm tới cho hai anh em tôi. Khuôn mặt anh vẫn lạnh như băng, đến mức bà Chu còn hỏi nhỏ tôi có phải lỡ làm gì phật ý anh không.