Chương 29: Cút đi, tránh xa anh tôi ra

Âm Hôn: Diễm Quỷ Một Lòng Trèo Lên Giường Của Bác Sĩ Pháp Y

Hắc Ám Mạt Trà 24-04-2026 19:45:44

"Miểu Miểu. Cô nói xem, ta đẹp, hay anh cô đẹp hơn?" Nữ quỷ mặc váy đỏ mỉm cười quyến rũ với tôi, thân thể lại nghiêng sang một bên. Bên cạnh cô ta, bỗng xuất hiện thêm một giá đẩy. Trên giá là một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang nằm im, chính là anh trai tôi. "Dừng lại, tránh xa anh tôi ra!" Tôi lập tức lao vào trong, chạy thẳng đến bên giá đỡ. Nhìn gương mặt anh tinh xảo nhưng đôi mắt khép chặt, tim tôi run lên từng hồi. "Anh, anh ơi, tỉnh lại đi!" Tôi vừa đẩy cánh tay anh vừa hét lên, nhưng anh hoàn toàn không phản ứng. Cơ thể anh lạnh buốt. "Sao thế, anh cô không tỉnh lại à, chẳng lẽ chết rồi?" Nữ quỷ váy đỏ đứng ngay trước mặt tôi, những ngón tay trắng muốt khẽ lướt lên mặt anh. "Cút đi, tránh xa anh tôi ra!" Tôi hoảng loạn, đưa tay định đẩy cô ta ra. Nhưng vừa chạm vào, cô ta liền hét thảm một tiếng, hoảng hốt lùi lại phía sau. Tôi không kịp nghĩ nhiều, cúi xuống day mạnh vào nhân trung của anh. Thế nhưng anh vẫn nằm yên không động đậy, mà tôi... không cảm nhận được hơi thở dưới mũi anh. Không thể nào, nhất định là tôi sợ quá nên hoa mắt thôi! Tôi run rẩy đưa tay tới trước mũi anh lần nữa, quả nhiên, không có bất kỳ hơi thở nào. Cả người tôi lạnh buốt, nước mắt trào ra không ngừng. "Không thể nào... không thể nào đâu..." Tôi khóc nức nở, đặt tay lên cổ anh. Động mạch cảnh đã hoàn toàn ngừng đập! Đầu óc tôi trống rỗng, người sững lại vài giây, sau đó lập tức bắt đầu ép tim hô hấp nhân tạo cho anh. "Tỉnh lại đi, anh, tỉnh lại đi, là em đây... Miểu Miểu đây mà!" Tôi vừa khóc vừa hét, hoàn toàn quên cả sợ hãi. "Hahaha, anh cô không còn thở nữa rồi mà, Miểu Miểu." Nữ quỷ áo đỏ đứng bên cạnh cười khoái trá. "Cút đi! Cô là ai, chúng ta đâu có thù oán gì, sao lại hại chúng tôi!" Tôi vừa khóc vừa nhìn cô ta, tim đau như dao cắt. "Đây là số mệnh thôi. Ai bảo mệnh của cô vừa khớp với lòng ta chứ." Đôi mắt to của Lệ Nương ánh lên vẻ tham lam, quét khắp người tôi. "Cô là loại quỷ gì, muốn tìm người thay thế thì tìm tôi, đừng động đến anh tôi!" Tôi hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. "Thật sao? Nhưng ta, Lệ Nương, giết người, luôn thích chuyện tốt thành đôi. Giờ anh cô đã đi rồi, chi bằng ta tiễn cô theo, để hai anh em các người tiếp tục làm anh em dưới Hoàng Tuyền." Vừa dứt lời, khuôn mặt cô ta đột nhiên trắng bệch, những ngón tay vốn mảnh khảnh lập tức mọc dài ra, đen kịt, sắc bén, vươn thẳng về phía tôi.