Âm Hôn: Diễm Quỷ Một Lòng Trèo Lên Giường Của Bác Sĩ Pháp Y
Hắc Ám Mạt Trà24-04-2026 19:45:46
Cơ thể người đàn ông khẽ cứng lại, anh gằn giọng: "Đừng đùa với lửa."
Làn hơi lạnh buốt thổi tới, theo bản năng, tôi dán môi mình về phía môi anh.
Thật lạnh, thật thoải mái.
Thế là tôi không do dự gì nữa mà tiếp tục khám phá vào nơi sâu hơn.
Người đàn ông vốn đang ở thế bị động, do dự một chút, rồi cũng chủ động ôm chặt tôi. Sau đó, tôi bắt đầu điên cuồng cởi bỏ quần áo của anh.
Mặc dù tầm nhìn vẫn mơ hồ, nhưng cảm giác từ đôi tay mách bảo tôi, người đàn ông này có thân hình rất đẹp.
Chúng tôi quấn quýt lấy nhau, những nụ hôn dày đặc khiến tôi tê dại lên từng đợt, không kìm được mà khẽ rên rỉ trong cổ họng.
Chỉ một lát sau, người đàn ông đã hoàn toàn đè tôi xuống dưới, càng lúc càng xuống sâu hơn.
Cho đến khi, một cơn đau dữ dội xuyên qua cơ thể tôi.
"A, đau quá!" Tôi nắm chặt cánh tay anh, nhíu mày kêu lên.
"Ngốc quá, là lần đầu của cô à? Tất nhiên là sẽ đau rồi, tôi sẽ nhẹ nhàng hơn."
Giọng nói dễ nghe của người đàn ông vang lên bên tai tôi, động tác của anh cũng trở nên dịu dàng hơn.
Sau đó, tôi hoàn toàn mất kiểm soát, nương theo từng nhịp điệu của anh mà phát ra từng tiếng rên rỉ quyến rũ.
Không biết đã qua bao lâu, người đàn ông khẽ gầm lên một tiếng, rồi nằm lên người tôi.
Cơ thể anh nóng bỏng lên, còn cơ thể tôi lại dần trở lại nhiệt độ bình thường.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh lần nữa thì bỗng thấy người đàn ông đẹp trai lúc trước đã biến thành một khuôn mặt quỷ âm u đáng sợ.
Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ của anh biến thành đôi mắt cá chết có màu xanh lét, đôi môi mỏng đa tình cũng hóa thành cái miệng rộng như chậu máu, còn lộ ra hàm răng nhọn hoắt.
Tôi sợ hãi đến mức hoàn toàn tỉnh táo, hét lên một tiếng rồi đẩy anh ra.
"Khốn kiếp, cô tính ăn xong rồi quỵt nợ à?"
Giọng nói giận dữ từ miệng anh thốt ra...
Mắt tôi sáng lên, rồi tôi bật dậy khỏi giường. Nhìn xung quanh thấy vẫn là nơi quen thuộc, may quá, chỉ là một giấc mơ thôi.
Sau đêm đó, dường như Dương Thành không còn bình yên nữa.
Đêm khuya, căn phòng tối tăm, ánh đèn huỳnh quang lúc sáng lúc tối.
"Miểu Miểu. Đây đã là vụ thứ ba trong tuần rồi." Dư Ôn nói với tôi với vẻ mặt nặng nề.
Tôi không nói gì, nhìn về phía bàn giải phẫu, trên đó là thi thể mà hắn đích thân đưa đến.
Dư Ôn là phó đội trưởng đội cảnh sát Dương Thành, nếu không phải vụ án cực kỳ nghiêm trọng, hắn sẽ không đích thân áp tải thi thể như vậy.