Âm Hôn: Diễm Quỷ Một Lòng Trèo Lên Giường Của Bác Sĩ Pháp Y
Hắc Ám Mạt Trà24-04-2026 19:45:43
Khi chúng tôi đến Quan Âm Nhai thì trời đã tối.
Xe vừa dừng trong sân đã vang lên một tràng tiếng chó sủa.
Khuyết Bối to con đen thui lao về phía cửa sổ xe, sủa inh ỏi với tôi.
Lần trước nó cũng như vậy, tôi không để ý, cứ nghĩ là nó không nhận ra tôi nữa.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ là nó đã nhìn thấy quỷ khí trên người tôi, người già đều nói chó có thể nhìn thấy ma.
Anh trai tôi bế thẳng tôi xuống xe, hung hăng lườm Khuyết Bối một cái, con chó mực lớn liền lủi thủi chạy về góc tường.
Bà Long đang ngồi trong sảnh chính, ung dung uống trà, nghe thấy tiếng động, đôi mắt vẩn đục trống rỗng của bà liền nhìn sang.
Anh trai tôi đặt tôi ngồi lên ghế, dặn dò tôi ngồi yên, rồi dìu Bà Long đi ra ngoài.
Trong lòng tôi có chút sợ hãi, đi vội quá nên không mang theo cả điện thoại.
Trước đây nghe nói những Thần bà này đều biết lên đồng, nhảy qua chậu lửa gì đó, lỡ lát nữa bắt tôi uống nước bùa thì phải làm sao?
Thứ đó không ăn chết người, nhưng có ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng không đây.
Tôi xoa bụng mình, trong lòng có chút buồn bã.
Tuy tôi và Phong Trần không có tình cảm gì, nhưng đứa bé dù sao cũng vô tội.
Lẽ nào chỉ vì lai lịch nó không rõ ràng mà tôi cứ để mặc anh trai tôi phá bỏ nó sao?
Tôi là pháp y, ngày nào cũng đối mặt với sinh tử, bất kể Phong Trần là gì, đứa bé cũng là một sinh mệnh!
Nghĩ đến đây, tôi nhẹ nhàng đứng dậy.
Nhà Bà Long hình như có cửa sau.
Lúc này tôi cũng chẳng màng đến chân không có giày, men theo trí nhớ đi về phía nhà bếp.
Quả nhiên, sau bếp lò có một cánh cửa thật.
Tôi bước tới sờ thử, không khóa, mừng rỡ chạy ra ngoài.
Bên ngoài là một mảnh hoang vu, Quan Âm Nhai này là khu vực hay xảy ra tai nạn, vách núi cheo leo.
Đêm hôm tối đen như mực, nhưng nghĩ đến đứa bé trong bụng, tôi cắn răng bước ra ngoài.
Tôi chạy một mạch về phía bắc, ở đó có con đường lớn dẫn vào thành phố, có lẽ may mắn thì có thể đi nhờ xe.
Nhưng vì trời tối không nhìn rõ, đường ở nông thôn lại trông na ná nhau, rất nhanh tôi đã có cảm giác mình càng đi càng xa.
Xung quanh tối tăm, còn có tiếng quạ kêu.
Chân tôi đau nhói, cúi đầu nhìn, thì ra là giẫm phải một viên gạch.
Viên gạch đó hình chữ nhật, có nhiều lỗ, là loại lư hương bằng đất mà người ở quê hay dùng để thắp hương nhất.