Chương 45

Vừa Mở Đầu Đã Ly Hôn, Tôi Về Nhà Mẹ Đẻ Hô Mưa Gọi Gió

Mộ Tịch Vũ 28-04-2026 10:30:51

"Tẩu tử à, ta nghe nói khi Nguyệt nha đầu bị hưu, nhà họ Cao đã đưa mười lượng bạc làm tiền bồi thường cơ mà, sao không lấy ra để sắm lễ vật đính hôn trước? Tình cảnh nhà ngươi ta biết, ta cũng không đòi hỏi nhiều, sáu lượng là được rồi, thêm một bộ hỉ phục màu đỏ, một bộ trang sức bạc nữa, mười lượng bạc là đủ rồi." Triệu Tố Anh nghi ngờ mình có nghe lầm không? Mười lượng bạc ư? Mà còn bảo là không nhiều sao? Nụ cười trên mặt bà nhạt đi vài phần: "Mẹ Liên Nhi, Nguyệt Nguyệt nhà ta là hòa ly, không phải bị hưu, số bạc đó đã đem đi trả nợ rồi, hiện tại thực sự không thể lấy ra được. Hơn nữa, chúng ta là dân nhà nông, năm lượng sính lễ đã là không ít rồi, ngươi đây lại đòi sáu lượng sính lễ, còn cả hỉ phục và trang sức nữa, có phải là hơi quá rồi không?" Dương Chu Thị đặt cái chén trong tay xuống: "Tẩu tử à, ngươi cũng đã biết con ta từ nhỏ, trong thôn ta có mấy ai sánh được với dung mạo của nàng? Tay nàng lại khéo léo, chiếc khăn tay nàng thêu có thể bán được mười văn tiền mỗi chiếc đấy. Ban đầu người mai mối nói đến, đa số là những nhà giàu có trên trấn, nhưng nàng lại chỉ ưng ý Tam Đống thôi. Ngươi chỉ nói là chờ, nhưng nếu một năm sau không tích góp đủ tiền sính lễ, hoặc xảy ra biến cố khác, Liên Nhi nhà ta chẳng phải bị lỡ dở sao? Kéo dài nữa thì thành gái già mất thôi." Triệu Tố Anh sa sầm mặt, đây là đang nguyền rủa gia đình họ sao? Lý Vãn Nguyệt cũng đang lặng lẽ lắng nghe trước cửa sổ, ý tứ này đã quá rõ ràng rồi, chính là muốn hủy hôn thôi. Một lát sau, Triệu Tố Anh nói: "Hiện giờ nhà ta quả thực không thể lấy bạc ra để sắm sính lễ, bên ngoài còn nợ chưa trả, ngươi lại không tin một năm sau ta có thể gom đủ bạc, ngươi muốn ta phải làm sao đây?" Dương Chu Thị làm ra vẻ do dự, sau đó thở dài nói: "Mặc dù Nguyệt nha đầu nhà ngươi hòa ly trở về, nhưng dù sao cũng không hay ho gì, Liên Nhi nhà ta cũng không thể kéo dài mãi được. Nếu đã không thể sắm sính lễ, chi bằng hủy hôn trước đi, để khỏi khiến các ngươi cảm thấy gánh nặng, đợi khi rủng rỉnh tiền bạc, nếu Liên Nhi nhà ta chưa đính hôn, lúc đó hai nhà kết thân lại cũng được, ngươi thấy sao?" "Đây là ý của Liên Nhi sao?" "Hôn nhân đại sự, do cha mẹ định đoạt, mai mối tác thành, ta có thể làm chủ cho con gái ta." Triệu Tố Anh im lặng, bà biết Tam Đống thích cô nương kia, nếu hủy hôn, e rằng Tam Đống sẽ đau lòng, nhưng điều kiện gia đình hiện tại của họ quả thực không thể lo nổi sính lễ. "Mẹ, cứ làm theo ấy đi." Lý Tam Đống không biết đã xuất hiện ở cửa từ lúc nào, đệ ấy mở lời với vẻ mặt không cảm xúc. "Tam Đống..." "Mẹ, Dương thẩm nói đúng, đừng làm lỡ dở Liên Nhi nữa, đưa canh thiếp cho thẩm thẩm đi." Lý Tam Đống nói xong, quay người đi về hậu viện. Triệu Tố Anh thở dài một hơi, đi vào phòng trong lấy ra canh thiếp của Dương Liên Nhi đưa cho Dương Thị, Dương Thị lập tức lấy canh thiếp của Lý Tam Đống từ trong lòng ra đặt lên bàn. "Lý tẩu tử, ta xin phép về trước đây." Dương Thị cười rồi đứng dậy rời đi. Triệu Tố Anh cau mày đi đến hậu viện, thấy Lý Tam Đống đang cưa khúc gỗ trong tay với vẻ mặt không cảm xúc, lòng bà đau xót, áy náy nói: "Tam Đống à, đều là do mẹ và cha con vô dụng, khiến cho mối hôn sự tốt đẹp của con bị lỡ dỡ."