Vừa Mở Đầu Đã Ly Hôn, Tôi Về Nhà Mẹ Đẻ Hô Mưa Gọi Gió
Mộ Tịch Vũ28-04-2026 10:30:52
Năm đó Tôn Tú Cần mang thai bảy tháng từng bị ngã một lần, suýt chút nữa sẩy thai, cũng không biết có phải vì nguyên nhân này hay không, khiến Lý Khang khi còn nhỏ thường xuyên đau đầu sốt nhẹ, thời tiết thay đổi là dễ bị cảm lạnh. Lúc ấy trong nhà đời này chỉ có một đứa cháu trai duy nhất, thế nên mọi người càng quan tâm hơn.
"Ai." Triệu Tố Anh thở dài: "Con đâu phải không biết thân thể nó yếu ớt, tuy nói mấy năm nay không hay bị bệnh nữa, nhưng sức khỏe của nó cũng không bằng mấy đứa trẻ khác.
Nhị tẩu của con coi nó như con ngươi trong mắt, dĩ nhiên sợ nó có bệnh căn, cho nên cái gì cũng ưu tiên cho nó.
Trước kia mấy đứa khác cũng không ai bị thiệt thòi, nhưng bây giờ chẳng phải do tình hình trong nhà không còn như trước nữa sao?"
"Nhưng mẹ à, mọi việc không phải lo nghèo mà chỉ lo không công bằng, ý là, không sợ nghèo hay ít của, chỉ sợ phân chia không đều. Nếu nó bị thương bị bệnh, đương nhiên phải ưu tiên cho nó. Mẹ cứ luôn nói sức khỏe nó không tốt, nhưng có nghĩ cách làm cho nó khỏe mạnh hơn không? Ngoại trừ uống thuốc, rèn luyện thân thể cũng là điều không thể thiếu, muốn khỏe thì phải vận động, nếu cứ như nhị tẩu, không cho nó làm bất cứ điều gì, vậy thân thể nó có thể khỏe mạnh hơn sao?
Tiền bạc gia đình tuy eo hẹp, nhưng nếu có gì để ăn thì cho mấy đứa trẻ khác đều được ăn, không đủ thì tất cả đều không ăn. Thiên vị bên này, bạc đãi bên kia, người bị bạc đãi dù không nói ra, nhưng cũng sẽ buồn bực trong lòng. Cứ kéo dài như vậy, hoặc là tích oán sâu nặng, làm ra chuyện cực đoan, hoặc là trở nên tê liệt, sau này gặp phải bắt nạt cũng không phản kháng. Bất kể là loại nào, đều không phải việc tốt.
Không thể vì mấy đứa trẻ khác hiểu chuyện không nói gì mà cứ luôn bỏ qua chúng được."
Triệu Tố Anh cười: "Từ khi nào mà con lại nói năng văn vẻ như vậy?"
Lý Vãn Nguyệt cười hì hì: "Dù sao cũng ở Cao gia mấy năm, không thể không học được chút nào chứ."
Triệu Tố Anh cười gật đầu: "Được, sau này mẹ sẽ chú ý. Con nghỉ ngơi thêm đi."
Dứt lời, bà đứng dậy rời đi.
Lý Vãn Nguyệt đi theo bà ra ngoài, nàng cần giải quyết vấn đề cá nhân.
Khi đứng trước căn nhà tiêu lộ thiên đơn sơ được vây bằng những tấm ván gỗ cũ nát, nàng thấy không ổn chút nào.
Về mùi thì còn có thể chịu đựng được, nhưng những tấm ván gỗ ghép lại kia khiến nàng lo lắng mình có thể sẽ bị rơi xuống.
Mà trên mặt đất còn cắm mấy mảnh tre, khi đoán được dụng ý của chúng, nàng hoàn toàn sụp đổ.
Nàng nhắm mắt lại, tự trấn an trong lòng, cuối cùng với vẻ mặt coi cái chết nhẹ tựa lông hồng mà bước lên.
Để nâng cao chất lượng cuộc sống, nhất định phải kiếm thật nhiều tiền, kiếm thật nhiều tiền.
Trong chính phòng, Lý Hữu Sơn và Triệu Tố Anh đang đếm bạc trong hộp gỗ, cộng thêm chín lượng bạc của Lý Vãn Nguyệt, trong hộp tổng cộng có mười lượng bạc và ba trăm tám mươi hai đồng tiền đồng.
Lý Hữu Sơn mở một mảnh vải rách, trên đó vẽ đủ loại hoa văn bằng que củi đốt, đây là 'sổ sách' do chính ông ghi lại.
Ông lần lượt chỉ vào các hoa văn và lẩm bẩm.
Hoa văn mặt tròn mắt híp, phía sau vẽ ba vòng tròn: "Nhà trưởng thôn là ba lượng bạc."
Hoa văn mặt vuông mắt tròn, phía sau một vòng tròn: "Nhà mẹ đẻ của đại tẩu là một lượng bạc."