Chương 15

Vừa Mở Đầu Đã Ly Hôn, Tôi Về Nhà Mẹ Đẻ Hô Mưa Gọi Gió

Mộ Tịch Vũ 28-04-2026 10:30:53

Lúc này, Cao Chí Viễn cũng đã viết xong hai bản thư hòa ly. Hai người điểm chỉ, bà Thôi đau lòng lấy mười lượng bạc vụn đưa cho Lý Vãn Nguyệt. Lý Vãn Nguyệt nhận tiền, nhìn sang các huynh đệ Lý gia nói: "Nhị ca, Tam Đống, cái giường, cái tủ, và cả chăn bông kia đều là đồ hồi môn của ta, dọn đi giúp ta." "Được." Bà Thôi và hai vợ chồng con trai cả nhà họ Cao thấy vậy, lập tức xông ra ngăn cản: "Đó là đồ của nhà chúng ta, các ngươi không được động vào." Mấy người ở thôn Đạo Hoa lập tức chặn bọn họ lại. Nhân lúc hỗn loạn, Lý Vãn Nguyệt đi vào bếp vốc vài nắm gạo thô, hạt kê gì đó, rồi quay về phòng thu dọn đồ đạc của mình. Trong phòng cũng chỉ có vài bộ quần áo cũ, không có gì đáng để thu dọn. Nàng rải lương thực dọc theo chân tường, rải mãi đến vị trí giá sách, lại mở cái lỗ nhỏ bị nhét đá dưới gầm giường ra, sau đó bước ra khỏi cửa. Ngẩng đầu lên liền thấy cái đầu thò ra từ cửa sổ gian phòng phía Tây ở đối diện, nghĩ đến điều gì đó, nàng lập tức đi về phía gian phòng, nhấc chân đạp tung cửa phòng. Con gái út của Cao gia là Cao Thông Tuệ sợ hãi kêu lên một tiếng. "Lý Vãn Nguyệt, ngươi điên rồi sao, sao ngươi dám đạp cửa phòng của ta?" Lý Vãn Nguyệt tiến lên nắm lấy cánh tay nàng ta, tháo chiếc vòng bạc trên tay nàng ta xuống: "Đến lấy lại của hồi môn của ta chứ gì." Chiếc vòng bạc này là của hồi môn của nguyên chủ, nhưng nguyên chủ vừa gả vào Cao gia chưa đầy nửa tháng đã bị cô em chồng này lấy đi. Lý Vãn Nguyệt liếc nhìn bộ quần áo trên người Cao Thông Tuệ, đây là bộ mà Triệu Tố Anh đã làm cho nguyên chủ vào năm ngoái, chưa mặc lần nào, nhưng Cao Thông Tuệ nhìn thấy rồi cướp đi. Nàng giữ chặt hai tay Cao Thông Tuệ, vừa lột y phục trên người nàng ta, vừa giận vì nguyên chủ quá nhu nhược. Cô em chồng này ỷ ca ca nàng ta là người được đi học chữ, nên tự coi mình là thiên kim tiểu thư, khinh thường các cô gái trong thôn, không làm bất cứ việc gì, cả ngày chỉ ở trong phòng thêu khăn, nhưng khăn mà nàng ta thêu ra lại chẳng ra thể thống gì. Nàng ta bắt nguyên chủ bưng trà rót nước, giặt y phục, mà nguyên chủ lại cam chịu mà làm theo, không hề có ý định phản kháng. Rõ ràng nguyên chủ lớn lên trong một gia đình tràn đầy yêu thương, nhưng chỉ vì thấy Cao Chí Viễn là người được đi học chữ nên cảm thấy bản thân gả vào Cao gia là đũa mốc chòi mâm son, nên ai trong nhà họ Cao cũng có thể sai bảo nàng, bị bắt nạt như thế mà nàng vẫn nhẫn nhịn, thật quá đáng giận. "A, Lý Vãn Nguyệt, ca ca ta là Đồng sinh, sau này sẽ là quan lớn, ngươi dám đối xử với ta như vậy sao?" "Ta khinh cái danh Đồng sinh, cái mác quan lớn trong miệng ngươi, Cao Chí Viễn đã học hành suốt mười mấy năm, hai mươi hai tuổi mới thi đỗ Đồng sinh, nếu để một con heo đi học mười mấy năm, nó cũng đã thi đỗ Tú tài rồi. Chẳng có chút thiên phú nào mà còn muốn thi đỗ Tú tài sao? Nằm mơ đi." Lý Vãn Nguyệt nhân lúc lột y phục, dùng sức nhéo mạnh vào eo nàng ta mấy cái, coi như là trút giận thay cho nguyên chủ. Cao Thông Tuệ đau đớn kêu thảm thiết. Triệu Tố Anh vẫn luôn ngăn bà Thôi, mãi đến khi Lý Vãn Nguyệt đi ra, bà mới buông tay, bà Thôi lập tức xông vào trong phòng. Lý Vãn Nguyệt nói: "Mẹ, chúng ta về nhà thôi."