Nửa giờ sau, trong khi An Nhu và Thu Na vẫn đang mải mê trò chuyện, cười nói rôm rả thì Tô Giang cũng đã xách theo hai ly trà sữa quay trở về.
"A, về rồi đấy à?" Thu Na thấy hắn, mỉm cười đứng dậy đón lấy ly trà sữa từ tay Tô Giang, không quên áy náy nói: "Cảm ơn cậu nhé, bắt cậu phải chạy xa như vậy."
Tô Giang thản nhiên lắc đầu, đối với hắn thì việc này cũng coi như đi dạo phố giãn gân cốt mà thôi.
Hắn đưa ly trà sữa còn lại cho An Nhu, nhưng cô nàng lại không hề có ý định đưa tay ra nhận. Tô Giang ném về phía cô một ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.
"Tôi không uống đâu." An Nhu cười hì hì nhìn Tô Giang: "Trà sữa ngọt lắm, uống vào béo chết đi được, tôi ghét nhất là uống trà sữa đấy."
"Thế sao cô còn bắt tôi đi mua?" Tô Giang bất đắc dĩ thở dài, cái nha đầu này đúng là quá biết cách hành hạ người khác mà.
"Thì anh uống đi! Chị Thu Na bảo vị này ngon lắm đấy."
Nói đoạn, An Nhu cầm lấy ly trà sữa, thoăn thoắt cắm ống hút vào rồi đưa tận đến bên miệng Tô Giang: "Anh nếm thử xem nào."
Bình thường Tô Giang cũng chẳng mặn mà gì với trà sữa, hắn cảm thấy cái thứ đồ uống đắt đỏ này còn chẳng ngon bằng Coca Cola. Thế nhưng vì An Nhu đã đưa tới tận miệng, hắn cũng chỉ đành nhấp một ngụm nhỏ. Ngay lập tức, đôi mắt hắn sáng rực lên.
"Hửm? Ngon phết nhỉ!" Tô Giang lại hút thêm một hơi thật lớn. Hương vị này thực sự tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn, hèn gì đám con gái lại cuồng trà sữa đến thế.
"Thật không?" An Nhu thấy vậy cũng thấy hơi rục rịch, chẳng lẽ nó lại ngon đến thế sao?
Cô cầm lại ly trà sữa, đưa lên miệng hút một hơi. Ngọt thật!
"Chậc, ngọt quá đi mất, đúng là tôi vẫn không uống quen được loại này." An Nhu nhíu mày, dứt khoát ném ly trà sữa lại cho Tô Giang.
Tô Giang ngơ ngác nhận lấy, nhìn cái ống hút, rồi lại nhìn sang An Nhu.
Vừa rồi... có tính là hôn gián tiếp không nhỉ?
Lúc này An Nhu cũng mới sực phản ứng kịp. Cái ống hút cô vừa dùng chính là cái mà Tô Giang vừa mới ngậm qua. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trong tích tắc đỏ bừng lên như gấc chín. Sợ Tô Giang nói ra điều gì đó khiến mình thêm ngượng, cô vội vàng tìm cách đánh lạc hướng.
"À... ừm... Chị Thu Na ơi, bọn em đi trước đây, lần sau em lại tới tìm chị chơi nhé!"
Dứt lời, chẳng đợi Thu Na kịp đáp lại, An Nhu đã vội vã lao thẳng ra cửa, cũng chẳng thèm quan tâm xem Tô Giang có đuổi theo kịp hay không. Tâm trí cô lúc này hoàn toàn rối bời. Vừa rồi cô thế mà lại hôn gián tiếp với Tô Giang, liệu hắn có hiểu lầm gì không đây?
Tô Giang mờ mịt nhìn theo bóng lưng An Nhu, bất đắc dĩ gọi với theo: "Này! Đồ đạc mua xong còn chưa cầm về kìa!"
Thu Na đứng bên cạnh cũng thấy buồn cười. Chị ta gom đống đồ dùng cho mèo nhét vào tay Tô Giang, quan tâm hỏi: "Có bê nổi không? Trông cũng nặng phết đấy, hay để tôi gọi tiểu An Nhu quay lại xách hộ cậu một ít nhé?"
"Không cần đâu chị Thu Na, tôi cầm được mà." Tô Giang mỉm cười, một tay ôm gọn đống đồ lớn, trông bộ dạng cực kỳ nhẹ nhàng, không tốn chút sức lực nào.
Thu Na hơi kinh ngạc. Chị ta không ngờ Tô Giang trông thư sinh, không có mấy cơ bắp mà sức lực lại đáng nể như vậy.
"Nha đầu An Nhu đôi khi hơi có tính tiểu thư, cậu chịu khó bao dung con bé một chút nhé." Thu Na nghiêm mặt nhìn Tô Giang, dặn dò thêm: "Con bé trước đây chưa từng tiếp xúc thân mật với nam sinh nào cả, tôi hy vọng dù có chuyện gì xảy ra, cậu cũng đừng làm con bé tổn thương."
Nghe vậy, Tô Giang nhìn về phía bóng dáng đang đứng đợi ngoài cửa, ánh mắt thoáng hiện lên một tia nhu hòa, khẽ đáp: "Chị yên tâm, tôi hiểu mà."
Hai người bước ra khỏi cửa tiệm. Sắc hồng trên mặt An Nhu đã vơi đi ít nhiều, thấy Tô Giang ôm một đống đồ lỉnh kỉnh, cô mới sực nhớ ra mình mải thẹn thùng mà quên mất việc chính. Cô ngượng ngùng tiến lại gần: "Để tôi xách hộ anh một ít nhé."
Nhìn tới nhìn lui, An Nhu cũng chẳng thấy mình có thể giúp được gì trong đống đồ cồng kềnh kia.
"Cô cầm hộ tôi ly trà sữa đi." Tô Giang thấy bộ dạng lúng túng của cô thì buồn cười, liền đưa ly trà sữa cho cô.
"... Ờ." An Nhu nhận lấy ly trà sữa, khuôn mặt lại hơi ửng hồng. Thừa dịp Tô Giang quay đầu chào tạm biệt Thu Na, cô lại lén lút hút thêm một ngụm nhỏ.
Á, ngọt chết đi được! An Nhu khẽ lè lưỡi. Nhưng mà... công nhận là ngon thật.
"Chị Thu Na, bọn em về đây!"
"Được rồi, nhớ thường xuyên tới chơi nhé!"
An Nhu vẫy vẫy tay nhỏ, còn Tô Giang vì hai tay bận ôm đồ nên chỉ có thể khẽ gật đầu chào Thu Na.
Hai người dạo bước trên đường về, đi ngang qua một cửa hàng đồ gia dụng, An Nhu bỗng khựng lại như sực nhớ ra điều gì đó.
"Sao thế?" Tô Giang nghi hoặc hỏi, cái nha đầu này lại định bày trò gì nữa đây?
"Ừm..." An Nhu đặt ngón tay lên môi suy nghĩ một chút, rồi ra vẻ quan tâm nói: "Tôi vừa nhớ ra, hình như trong nhà anh chỉ có duy nhất một đôi dép lê thì phải."
"Thì sao?"
"Thì nhỡ lúc bố mẹ anh hay khách khứa đến chơi mà không có dép đi thì bất tiện lắm. Anh chờ tôi một chút!"
Nói xong, An Nhu chạy biến vào trong cửa hàng. Vài phút sau, cô hớn hở quay ra với hai đôi dép lê mới tinh trên tay.
"Đây! Từ giờ trở đi anh ở nhà phải đi đôi này." An Nhu giơ đôi dép màu xanh dương ra, sau đó lại chỉ vào đôi màu hồng còn lại: "Còn đôi này là của tôi! Ngoài tôi ra, cấm ai được đụng vào đấy nhé!"
Tô Giang thấy vậy liền trêu chọc: "Thế còn đôi dép cũ của tôi thì tính sao?"
An Nhu nghiêng đầu suy nghĩ: "Ừm... thì để cho khách đi? Ai da mặc kệ đi, tóm lại là anh chỉ được đi đôi dép tôi mua thôi!"
An Nhu lúc này tỏ ra cực kỳ bá đạo, đôi chân thon dài khẽ nhún nhảy, phảng phất như chỉ cần Tô Giang dám nói một chữ "Không" là cô sẽ nhảy dựng lên giẫm hắn ngay lập tức. Thấy Tô Giang gật đầu đồng ý, nụ cười lập tức nở rộ trên môi An Nhu, tâm trạng cô nàng vui vẻ hẳn lên.
Sau đó, hai người đi đến ngã tư để bắt xe, chỉ có điều người vẫy xe lần này lại là An Nhu. Tô Giang đứng bên cạnh, vô tình liếc qua ly trà sữa trên tay cô, đầu óc bỗng hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng.
Sao ly trà sữa đã vơi đi mất một nửa rồi?
Thấy An Nhu mắt dán chặt vào điện thoại, thỉnh thoảng lại đưa ống hút lên nhấp một ngụm nhỏ, Tô Giang cạn lời toàn tập.
Vừa nãy đứa nào bảo ghét uống trà sữa nhất ấy nhỉ? Đúng là đồ "cún" mà. Gọi là An Nhu tiểu cẩu luôn cho rồi.
Tô Giang thấy hơi tiếc nuối, vừa nãy hắn còn thấy vị trà sữa đó ngon lắm, xem chừng giờ thì một giọt cũng chẳng còn đến lượt mình. Mà giờ đòi lại thì chắc chắn cái nha đầu này sẽ thẹn quá hóa giận cho mà xem. Tô Giang cũng đã bắt đầu quen dần với cái tính khí thất thường này rồi.
Mà khoan, tại sao mình lại phải làm quen với cái loại chuyện này cơ chứ?
Một lát sau, hai người về đến nhà. Vừa đẩy cửa bước vào, cả hai đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho đứng hình.
Chỉ thấy tiểu bạch miêu Phú Quý đang nằm bò trên ban công, hai cái móng vuốt nhỏ đang ôm chặt một cây xúc xích hun khói mà gặm lấy gặm để. Nghe thấy tiếng mở cửa, động tác của Phú Quý khựng lại, nó từ từ quay cái đầu mèo nhỏ lại, kinh ngạc nhìn trân trối vào Tô Giang và An Nhu.
Trông bộ dạng nó chẳng khác nào kẻ làm chuyện xấu bị bắt quả tang tại trận.
"A... !" An Nhu khẽ kêu lên một tiếng, chạy vội đến ban công bế thốc Phú Quý lên: "Sao em lại chạy ra đây ăn xúc xích thế này, đói lắm rồi hả?"
Khóe miệng Tô Giang co giật liên hồi, ánh mắt hắn dán chặt vào đống vỏ nhựa xúc xích vứt lăn lóc dưới sàn. Ăn xúc xích thì hắn hiểu, nhưng cái con mèo ngốc này làm thế nào mà cắn mở được lớp vỏ nhựa dai nhách kia? Mà lại còn cắn một cách cực kỳ tinh tế nữa chứ.
"Meo ô!" (Xin lỗi mà!)
Bị bắt tận tay day tận trán, Phú Quý lập tức chọn cách nhận lỗi ngay và luôn, tuyệt đối không tìm lý do bao biện. Thấy thái độ nhận lỗi của con mèo ngốc này cũng coi như thành khẩn, Tô Giang tạm thời tha cho nó một mạng.
Tiếp đó, An Nhu hưng phấn đem đống đồ vừa mua ra khoe với Phú Quý.
"Phú Quý nhìn này, đây là ổ mèo của em nhé." An Nhu ôm cái ổ mèo to đùng đặt sang một bên, rồi lại cầm cái chậu cát mèo lên: "Còn cái này là chậu cát, sau này em phải..."
An Nhu thao thao bất tuyệt, tỉ mỉ giảng giải công dụng của từng món đồ cho Phú Quý nghe. Đôi mắt mèo của Phú Quý lấp lánh niềm vui sướng.
"Meo ô meo ô meo ô!" (Đời mèo thế này thì chết cũng mãn nguyện!)
Khóe mắt Tô Giang giật giật. Cái đồ không có tiền đồ này, kiếp trước mày sống khổ sở đến mức nào mà giờ mới thế này đã thấy mãn nguyện rồi?
Cái danh "Bưu ca" của mày chỉ có bấy nhiêu tham vọng thôi sao? Đúng là đồ mèo ngốc!