Thành phố Giang Đô, Đại học Giang Đô.
Trong một phòng học nọ.
"Giả sử chúng ta dựng một đường tròn lớn có bán kính r1, đường tròn nhỏ có bán kính r2, dựa theo định lý dây cung cắt nhau, ta có được đẳng thức sau đây..."
Trên bục giảng, thầy Trương Vu đang tập trung cao độ giảng giải một bài hình học. Viên phấn trên tay ông múa lượn trên bảng đen, viết ra những chuỗi công thức và ký hiệu ngoằn ngoèo như chữ bác sĩ.
Phía dưới, đám sinh viên đang mơ màng chìm vào giấc mộng.
Đương nhiên, tiêu biểu nhất là Vương Tử Dương – bạn cùng bàn của Tô Giang. Đầu cậu ta gối nhẹ lên bàn, hai mắt nhắm nghiền, khóe miệng còn vương một nụ cười đầy thỏa mãn.
"Khò... khò..." Một tràng ngáy nhỏ phát ra từ mũi Vương Tử Dương.
Tô Giang cạn lời, chỉ muốn đập cho thằng bạn một trận. Hắn thầm nghĩ, thầy Trương giảng bài chán thật, ngủ thì cũng thôi đi, nhưng mày ngáy thế này thì quá đáng quá rồi! Quan trọng là, mày ngáy làm tao không ngủ được!
Đúng vậy, Tô Giang cũng thuộc hội "sâu ngủ". Thầy Trương là một giáo viên cực kỳ nghiêm khắc, trong tiết của ông, hiếm ai dám ngủ vì sợ bị trừ điểm chuyên cần. Nhưng với Tô Giang, thầy lại mắt nhắm mắt mở cho qua. Đơn giản vì thành tích của hắn quá khủng, từng là Thủ khoa đầu vào của thành phố Giang Đô. Mấy môn đại cương này hắn đã học xong từ tám đời nào rồi. Điểm thi lúc nào cũng đứng nhất trường, bỏ xa người thứ hai một đoạn dài. Thầy Trương quý hắn còn không hết, ngủ một chút thì có sao? Trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, thiếu ngủ một tí cũng là chuyện thường, đúng không?
Ngay lúc Tô Giang đang bịt tai, định cưỡng ép bản thân chìm vào giấc ngủ thì một âm thanh vang lên trong đầu.
【Ting! Chúc mừng ký chủ kích hoạt hệ thống, mở nhiệm vụ tân thủ. 】
【Vui lòng chờ trong giây lát, nhiệm vụ đang được lựa chọn... 】
Tô Giang bật dậy như lò xo, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là ánh mắt sáng rực đầy mong đợi.
"Hệ thống?" Hắn sướng rơn trong lòng. Đây chẳng phải là "bàn tay vàng" hay xuất hiện trong mấy bộ tiểu thuyết mạng sao? Tô Giang đọc không ít truyện, thừa hiểu hệ thống xuất hiện có ý nghĩa gì. Nào là tu tiên, một kiếm xẻ trời, thiếu niên quật khởi... Những cảnh tượng vốn chỉ có trong tưởng tượng, giờ đây lại vận vào người hắn.
"Cuối cùng cũng đến lượt mình rồi, hì hì..."
Tô Giang lẩm bẩm. Dù chưa biết hệ thống sẽ giao nhiệm vụ gì, nhưng hắn đã nôn nóng muốn bắt đầu cuộc đời phi thường của mình lắm rồi.
Đợi một lát, cuối cùng âm thanh hệ thống lại vang lên.
【Lựa chọn nhiệm vụ tân thủ hoàn tất!】
【Yêu cầu ký chủ tỏ tình với một người khác giới trong vòng 30 giây. Nhiệm vụ thành công sẽ nhận được quà tân thủ!】
【Cảnh báo đặc biệt: Nhiệm vụ thất bại, ký chủ sẽ bị xóa sổ ngay lập tức!】
【Đếm ngược bắt đầu: 30,29,28... 】
Tô Giang: "???"
Cái quái gì thế này? Nhiệm vụ tân thủ kiểu gì mà thiếu nghiêm túc vậy? Mà không, cái hệ thống này có bình thường không đấy?
Thôi bỏ đi! Giờ này còn tâm trí đâu mà quan tâm nó có đàng hoàng hay không! Tiếng đếm ngược trong đầu như tiếng chuông gọi hồn, đến khi Tô Giang kịp phản ứng thì thời gian đã trôi qua một nửa.
Rầm!
Tô Giang đứng phắt dậy, dáo dác tìm kiếm mục tiêu. Hành động này lập tức thu hút sự chú ý của cả lớp.
Vương Tử Dương mơ màng mở mắt: "Lão Tô, ông làm cái quái gì thế..."
Thầy Trương hơi khó chịu vì bị ngắt lời giảng, nhưng thấy người đứng dậy là Tô Giang, thầy liền kìm nén cơn giận, tự nhủ: "Đây là thủ khoa, phải bao dung, phải hiền hậu." Thầy nở một nụ cười mà thầy cho là ấm áp: "Tô Giang, em thấy không khỏe ở đâu à..."
Chẳng đợi thầy nói hết câu, Tô Giang đã sải bước đi thẳng xuống hàng đầu tiên, đứng trước mặt một nữ sinh, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
【9,8, 7,6... 】
"An Nhu, tôi thích cậu, cậu làm bạn gái tôi nhé?"
Lời vừa dứt, không khí cả phòng học như đóng băng.
Thầy Trương: "???"
Cả lớp: "???"
【Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ tân thủ, nhận được quà tân thủ, vui lòng tự mở sau!】
Tiếng hệ thống vang lên nhưng Tô Giang chẳng rảnh mà quan tâm, vì lúc này mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hắn và An Nhu. Giữa không gian im phăng phắc, An Nhu chỉ hơi ngạc nhiên một chút, rồi bình thản hỏi: "Cậu thích tôi ở điểm nào?"
Tô Giang bỗng thấy hơi thốn. Hắn chỉ muốn làm cho xong nhiệm vụ chứ đã chuẩn bị câu trả lời đâu. Hắn cắn răng, ánh mắt vô thức liếc xuống dưới, rồi lắp bắp: "Ờ thì... thích chân cậu... trắng?"
Chết tiệt, mình biết thích cô ấy ở điểm nào mới lạ!
Tô Giang chỉ biết An Nhu là người khó tán tỉnh nhất lớp, nên hắn mới cố tình chọn cô nàng. Không vì gì khác, chỉ vì Tô Giang quá nổi tiếng. Ở trường hắn cực kỳ thu hút, vừa học giỏi vừa đẹp trai, là nam thần trong mộng của bao nhiêu nữ sinh. Hắn sợ mình tùy tiện chọn đại một người rồi người ta đồng ý luôn thì sau này biết dọn bãi chiến trường thế nào?
Còn An Nhu, tuy là hoa khôi của lớp, quan hệ với mọi người cũng tốt, nhưng hắn nhớ mang máng có người bảo cô nàng không có hứng thú với con trai. Bị từ chối như vậy sẽ tránh được phiền phức về sau, lúc đó chỉ cần tìm cơ hội xin lỗi cô nàng là xong. Với lại... chân An Nhu trắng thật mà. Mỗi lần thấy cô nàng mặc váy ngắn hay quần short, ngay cả Tô Giang cũng không kìm được mà liếc thêm vài cái.
Lời vừa thốt ra, cả lớp lặng đi vì sốc, rồi ngay lập tức bùng nổ tiếng xì xào.
"Tô ca liều thật đấy!"
"Vãi thật, Tô Giang thích An Nhu à? Bảo sao bình thường cứ lạnh lùng với mấy đứa con gái khác."
"Tỏ tình ngay trước mặt cả lớp, tôi quỳ lạy ông Tô luôn."
"Suỵt, nhìn mặt thầy Trương kìa, đen như đít nồi rồi."
Quả nhiên, sắc mặt thầy Trương đã khó coi đến cực điểm. Thầy nhíu chặt mày, nhìn Tô Giang như muốn ăn tươi nuốt sống, gầm lên:
"Tô Giang! Cút ra ngoài cho tôi!"
Tiếng gầm như sấm sét khiến cả lớp im bặt. Tô Giang cũng giật nảy mình, ngẩn người vài giây rồi lủi thủi đi ra ngoài, ngoan như một chú gà con. Vừa bước ra khỏi cửa, hắn đã nghe thấy tiếng thầy Trương vọng lại: "Cả lớp tự học!"
Rầm!
Cửa phòng học bị đóng sầm lại. Rõ ràng thầy Trương định "solo" tâm sự riêng với Tô Giang rồi. Không còn giáo viên, phòng học lập tức vỡ òa. Đám sinh viên bàn tán xôn xao về màn chơi lớn của Tô Giang.
"Lần này Tô Giang chơi khô máu thật rồi, kích thích quá!"
"Vụ này chắc chắn thành tin hot nhất Đại học Giang Đô, loáng cái là cả trường biết cho xem."
"Liệu An Nhu có đồng ý không nhỉ? Tao thấy hình như cô ấy cũng có ý với Tô Giang."
"Khó nói lắm, An Nhu bình thường trông sang chảnh thế kia, chắc gì đã thèm để mắt đến Tô Giang."
An Nhu ngồi tại chỗ, dường như mọi ồn ào xung quanh chẳng liên quan gì đến mình. Cô hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt tuyệt mỹ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Chân trắng sao?" Cô khẽ lẩm bẩm, giọng điệu mang theo chút trêu chọc."Hừ, tối nay sẽ cho anh biết, chân của bổn cô nương không chỉ trắng mà còn biết đá người nữa đấy!"