"Gọi An thiếu gia nghe khách sáo quá, nếu không chê, cứ gọi tôi một tiếng anh An là được."
An Minh Kiệt vừa nói vừa dẫn Tô Giang đến ngồi xuống ghế sofa, An Nhu cũng tự giác ngồi xuống ngay cạnh hắn.
"Được thôi, vậy em không khách sáo nữa, anh An."
An Minh Kiệt mỉm cười gật đầu: "Cậu uống trà hay cà phê?"
"Trà ạ."
"Được. Chú Từ, phiền chú pha cho tôi và Tô Giang hai tách trà, còn Nhu Nhu thì một ly latte thêm đường nhé."
Hiển nhiên An Minh Kiệt rất rõ khẩu vị và sở thích của em gái mình.
Chú Từ chính là người vừa báo cáo công việc lúc nãy, nghe lệnh An Minh Kiệt, ông khẽ gật đầu rồi xoay người đi chuẩn bị.
"Đừng căng thẳng, lần này mời cậu đến chủ yếu là vì nghe Nhu Nhu nhắc về cậu suốt, nên tôi muốn gặp mặt một lần cho biết."
Tô Giang nhướng mày, quay sang nhìn An Nhu đầy nghi hoặc: "Thường xuyên nhắc đến tôi sao?"
"Anh! Anh nói linh tinh cái gì thế?" An Nhu cũng ngẩn người, cô nàng nào có thường xuyên nhắc đến Tô Giang bao giờ đâu.
An Minh Kiệt lập tức lườm em gái một cái sắc lẹm. An Nhu há hốc mồm định phản bác thêm vài câu, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của anh trai là lại xìu xuống ngay lập tức.
Từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ có An Minh Kiệt mới trị nổi cô nàng.
Sau đó, An Minh Kiệt và Tô Giang bắt đầu hàn huyên tâm sự.
"Nghe nói cậu thuê phòng ở bên ngoài một mình, bố mẹ không ở Giang Đô sao?"
"Vâng, bố mẹ em đều ở quê cả. Với lại ký túc xá của Đại học Giang Đô điều kiện hơi tệ nên em dứt khoát dọn ra ngoài ở cho thoải mái."
"Ừm, rất tốt. Thành tích của cậu ưu tú như vậy, sau này ở trường có gì phiền cậu giúp đỡ Nhu Nhu học tập thêm nhé."
"Anh An nói đùa rồi, thành tích của An Nhu đâu có cần em phải giúp gì chứ."
Hai người cứ thế câu được câu không trò chuyện việc nhà, từ chuyện trường lớp đến chuyện sinh hoạt, khiến An Nhu ngồi bên cạnh nghe mà phát chán.
Lúc này, chú Từ bưng khay đi tới, đặt trà và cà phê lên bàn rồi lặng lẽ lui ra ngoài.
An Minh Kiệt cười cười: "Tô Giang, nghe nói cậu thích đánh cờ, trong thư phòng của tôi vừa vặn có bàn cờ, hay là chúng ta làm vài ván?"
Trên đầu An Nhu hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng: Tô Giang biết đánh cờ từ bao giờ thế nhỉ?
Tô Giang hiểu ý của An Minh Kiệt, liền phối hợp gật đầu, đứng dậy đi theo đối phương vào thư phòng.
An Nhu khẽ nhấp một ngụm cà phê, thấy hai người sắp vào phòng, cô vội vàng đứng dậy định bám đuôi. Nào ngờ chân trái vừa mới bước qua cửa, An Minh Kiệt đã lên tiếng:
"Em đi theo vào làm gì? Ra sofa ngồi uống cà phê đi, anh với Tô Giang đánh vài ván cờ thôi."
An Minh Kiệt phẩy tay đuổi em gái ra ngoài, ngay sau đó "rầm" một tiếng, cửa phòng đóng sầm lại.
"Không phải chứ... Anh!" An Nhu trừng mắt, cứ thế bị ngăn cách ngoài cửa một cách không thương tiếc.
Cô định gõ cửa bắt anh trai phải cho mình vào, nhưng vừa giơ tay lên lại thấy sờ sợ.
An Nhu bất đắc dĩ dậm chân, hậm hực quay lại ghế sofa, vừa nhấm nháp cà phê vừa lầm bầm mắng mỏ ông anh trai thối tha.
Trong thư phòng, Tô Giang và An Minh Kiệt ngồi đối diện nhau bên bàn cờ vẫn còn trống trơn.
An Minh Kiệt là người hạ quân đen đầu tiên, đồng thời mở lời: "Có một số việc, nói trước mặt Nhu Nhu thì không tiện lắm."
Tô Giang theo sát phía sau, vững vàng đặt xuống một quân trắng, hắn khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu: "Em hiểu mà."
Hai người không ngừng đặt quân, kỳ nghệ của Tô Giang cũng không hề kém cạnh, đánh với An Minh Kiệt đến mức khó phân thắng bại. Giữa tiếng quân cờ lạch cạch, hai người bắt đầu đi vào chủ đề chính.
"Chuyện ở quán bar hôm qua Lý Tài đã kể lại hết cho tôi rồi. Với tính cách của Lâm Hối, hắn chắc chắn sẽ tìm cậu trả thù."
"Em cũng đã nói rồi, nếu hắn muốn trả thù, em sẽ cho hắn nhìn thấy não của chính mình."
"Cậu có thực lực đó hay không thì chưa bàn tới, nhưng tôi rất tò mò, một thân bản lĩnh này của cậu, từ kỹ xảo chiến đấu cho đến sự am hiểu về súng ống, là từ đâu mà có?"
"Em đã nói với anh Lý Tài rồi, chỉ là tự học trên mạng thôi ạ."
"Cậu không muốn nói cũng không sao, chuyện đó không quan trọng. Tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu thôi."
"Chuyện gì ạ?"
"Cậu có thật lòng thích Nhu Nhu không?"
Lời vừa thốt ra, ngón tay Tô Giang khựng lại giữa không trung, hắn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn An Minh Kiệt.
An Minh Kiệt cũng nhìn thẳng vào mắt Tô Giang, tiếp tục nói: "Nhu Nhu đối xử với cậu rất đặc biệt, tất cả mọi người ở An gia đều nhìn ra được. Có lẽ con bé vẫn chưa tự nhận thức được, nhưng tôi dám khẳng định, vị trí của cậu trong lòng nó rất khác biệt."
"Cho nên, tôi muốn biết cậu nghĩ gì về Nhu Nhu."
Hắn dừng lại một chút rồi bồi thêm một câu: "Cậu cứ suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời, tôi vốn rất giỏi phân biệt lời thật ý giả đấy."
Tô Giang rơi vào trầm tư, trong lòng hắn cuộn trào những cảm xúc phức tạp. Đối với An Nhu, rốt cuộc hắn có cảm giác gì?
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, An Minh Kiệt cũng không hề thúc giục, chỉ thong thả xoay quân cờ trong tay chờ đợi câu trả lời.
Một hồi lâu sau, Tô Giang mới hạ quân cờ xuống, chậm rãi nói: "Thật ra em cũng không rõ cảm giác của mình đối với An Nhu là gì nữa."
"Kể từ màn tỏ tình ngoài ý muốn đó, dường như em và cô ấy đã có một sợi dây liên kết không thể cắt đứt."
"Thấy cô ấy giận dỗi, em lại thấy đáng yêu. Lúc ôm cô ấy, tim em đập rất nhanh. Nếu cô ấy bị bắt nạt hay chịu uất ức, có lẽ em sẽ còn điên tiết hơn cả lúc ở quán bar hôm qua nữa."
"Thỉnh thoảng em lại vô thức nhớ đến khuôn mặt cô ấy. Lúc ngủ gật trên lớp tỉnh dậy, em cũng sẽ nhìn về phía chỗ ngồi của cô ấy theo bản năng. Thậm chí rõ ràng đã hẹn với anh em hôm nay đi quán net leo rank, nhưng chỉ cần cô ấy mở lời là em chẳng chút do dự mà cho đám bạn leo cây luôn..."
Đây là lần đầu tiên hắn nói ra những suy nghĩ sâu kín trong lòng mình. Tô Giang ngẩng đầu nhìn An Minh Kiệt: "Em chưa từng yêu đương nên không biết thế này có gọi là thích hay không. Nhưng nếu những biểu hiện đó chính là thích, vậy thì chắc là em thích An Nhu rồi."
An Minh Kiệt chăm chú lắng nghe, khóe môi thoáng hiện một nụ cười hài lòng. Hắn có thể cảm nhận được những lời Tô Giang nói đều xuất phát từ tận đáy lòng.
"Lời này cậu đã nói với Nhu Nhu chưa?"
"Dạ chưa."
An Minh Kiệt gật đầu, cũng phải, lời này mà nói ra thì cái con bé em gái ngốc nghếch của hắn chắc chắn sẽ đổ đứ đừ ngay lập tức.
Sau đó, An Minh Kiệt không tiếp tục chủ đề này nữa, điều hắn muốn biết thì cũng đã biết rồi.
Hai người lại rơi vào im lặng, trên bàn cờ, thế trận của Tô Giang bắt đầu rơi vào thế yếu.
"Cậu thấy An gia thế nào?" An Minh Kiệt hạ một quân cờ, lại hỏi.
Tô Giang ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Rất đặc biệt, không giống lắm với những gia tộc hắc đạo trong tưởng tượng của em."
"Ồ? Vậy trong tưởng tượng của cậu, hắc đạo là như thế nào?" An Minh Kiệt tò mò.
"Lạnh lùng vô tình, phân chia đẳng cấp nghiêm ngặt, ra tay tàn độc, ỷ mạnh hiếp yếu..."
Tô Giang liệt kê một tràng, sau đó nói tiếp: "Nhưng những điều này dường như em không hề thấy ở An gia, thậm chí em còn cảm thấy mọi người không giống dân hắc đạo cho lắm."
An Minh Kiệt nghe vậy thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Cậu nói đúng đấy, người ngoài cũng đánh giá An gia chúng tôi như vậy."
"Rõ ràng mang danh gia tộc hắc đạo, nhưng lại chẳng làm mấy chuyện của giới hắc đạo."
"Chuyện này cũng có liên quan đến cha tôi từ những ngày đầu thành lập An gia."
"Năm đó, cha tôi vì đắc tội với một gia tộc lớn mà lâm vào cảnh hiểm nghèo. Ông chỉ còn cách từng bước lớn mạnh thế lực của mình để tự vệ. Nhưng khi kẻ thù tìm đến càng lúc càng nhiều, ông buộc phải dùng những thủ đoạn cứng rắn để phản kích. Cứ thế lâu dần, An gia bị người đời dán cho cái nhãn gia tộc hắc đạo."
Tô Giang nghe vậy thì gật đầu. Hóa ra cái danh tiếng hắc đạo của An gia là được dựng xây từ chính những cuộc đấu tranh sinh tồn với các thế lực hắc đạo khác mà thành.