Tô Giang bước xuống xe, đưa mắt nhìn quanh một lượt.
Đúng là không hổ danh gia tộc hắc đạo, khuôn viên biệt thự rộng thênh thang, ở giữa còn có bồn hoa và đài phun nước cực kỳ hoành tráng. Xung quanh là những thành viên An gia diện vest đen chỉnh tề, đang ném về phía hắn những ánh mắt đầy tò mò.
"Thằng nhóc kia là ai thế? Trông trẻ măng, sinh viên à?"
"Vãi thật, sao tiểu thư An Nhu lại đi cạnh hắn? Lai lịch thế nào nhỉ?"
"Khoan đã, mấy ông nhìn nhầm trọng điểm rồi, hai đứa nó mặc đồ đôi kìa!"
"Đù, tiểu ma nữ An Nhu có bồ rồi sao?"
Bầu không khí ở An gia hoàn toàn khác biệt so với những gia tộc hắc đạo khác. Ở đây không có sự phân chia đẳng cấp cứng nhắc mà giống như một đại gia đình hòa thuận, vì thế đám đàn em bàn tán cũng chẳng thèm kiêng dè gì.
An Nhu vốn là "vạn người sủng" của cả nhà, nên ai nấy đều tò mò về danh tính của Tô Giang. Những lời xì xào lọt vào tai khiến An Nhu khẽ nhíu mày, đôi mắt long lanh vô thức liếc qua trang phục của mình và Tô Giang. Quả thực... trông rất giống đồ đôi, khiến tim cô nàng khẽ lỗi nhịp.
"Ồn ào quá đi mất!" An Nhu hờn dỗi quát lên, giọng nói trong trẻo pha chút ngượng ngùng: "Mấy người đi mà rửa mắt cho sạch đi, đồ đôi chỗ nào mà đồ đôi?"
Đám đàn em nghe vậy chỉ cười hì hì. Họ đã quá quen với tính khí của đại tiểu thư, biết cô nàng chỉ đang "thẹn quá hóa giận" chứ không hề có ý trách phạt.
"Thôi đừng nói nữa, tiểu thư cáu rồi kìa."
"Hắc hắc, nhìn cái mặt đỏ lựng kia kìa, chắc chắn là đang thẹn thùng rồi..."
"Ông anh kia ơi, lời này của ông tí nữa tôi đi báo cáo với tiểu thư nhé, xác định là những ngày tháng sau này của ông thảm rồi."
"Vãi, đừng có hại tôi chứ người anh em!"
"Chuyển khoản tôi hai trăm tệ đi rồi tính tiếp."
An Nhu đỏ mặt tía tai, tức giận dậm chân định mắng thêm vài câu thì chợt nhận ra Tô Giang đã biến mất từ lúc nào. Cô ngẩn người, dáo dác tìm kiếm.
Cái tên to xác kia đâu rồi? Vừa xuống xe đã chạy đi đâu mất tiêu rồi?
"Khụ khụ... Tiểu thư, cậu Tô ở đằng kia ạ." Gã vệ sĩ có chút cạn lời chỉ tay về một hướng.
An Nhu nhìn theo hướng ngón tay chỉ, suýt chút nữa thì tức đến xì khói đầu.
Tô Giang đang nhàn nhã tựa lưng vào tường, một tay đút túi quần, tay kia kẹp điếu thuốc, dáng vẻ cà lơ phất phơ đang buôn chuyện cực kỳ rôm rả với một thành viên An gia.
"Anh không biết đâu, tiểu thư An Nhu hồi nhỏ hung dữ lắm..."
"Thật á? Cô ấy hồi đó gấu thế cơ à?" Tô Giang nghe mà mắt sáng rực, vẻ mặt đầy hưng phấn như vừa bắt được vàng.
"Còn nữa nhé, hồi đó cô ấy..."
Gã đàn em đang định kể tiếp thì bỗng thấy bóng dáng An Nhu đang lù lù tiến lại gần.
"Ấy chết, tôi chợt nhớ ra đại ca giao việc chưa xong, tôi đi trước đây!"
Ý thức được tình hình không ổn, gã vội vàng tìm cớ chuồn lẹ, không đợi Tô Giang kịp phản ứng đã chạy mất dép. Tô Giang ngơ ngác, đang vui mà sao tự nhiên lại chạy? Hắn còn đang muốn hỏi thêm về chuyện nhà họ An cơ mà.
Bỗng nhiên, Tô Giang rùng mình một cái, một luồng hàn khí lạnh lẽo từ sau lưng xộc thẳng vào gáy, thấu tận tâm can. Hắn quay đầu lại, thấy An Nhu đang đứng đó, nở một nụ cười "dịu dàng" đến mức khiến người ta nổi da gà.
"Ờ thì... tôi bảo là anh ta cứ nhất quyết lôi kéo tôi buôn chuyện, cô có tin không?" Tô Giang khó khăn nuốt nước bọt, cố gắng thanh minh.
"Anh nghĩ sao?" Giọng An Nhu lạnh như tiền, không chút ấm áp.
Cộp!
Một cú giẫm trời giáng nện thẳng xuống chân Tô Giang. An Nhu vẫn chưa hả giận, cô nàng vươn những ngón tay búp măng, nhắm thẳng vào miếng thịt mềm bên hông hắn mà vặn một vòng 360 độ.
Lúc nãy cô còn lo hắn sẽ khẩn trương khi đến nhà mình, giờ xem ra, cái tên này làm gì có nửa điểm khẩn trương nào!
"Anh giỏi lắm, vừa xuống xe đã không đợi được mà đi hóng hớt chuyện hồi nhỏ của tôi rồi cơ đấy!"
"Á! Đau! Không phải tôi hóng, là anh ta cứ nhất quyết đòi kể mà!"
"Thế còn thuốc lá? Hút hít cái gì?"
"Người ta mời, không nhận thì bất lịch sự quá..."
"Hừ!"
An Nhu hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn xung quanh thấy đám đàn em vẫn đang lén lút nhìn mình cười tủm tỉm. Trong mắt họ, bộ dạng này của hai người chẳng khác nào một đôi tình nhân đang liếc mắt đưa tình.
"Tha cho anh lần này đấy, mau theo tôi vào trong!"
An Nhu lườm hắn một cái cháy mặt, không cho hắn cơ hội giải thích thêm, trực tiếp nắm lấy tay hắn lôi tuột vào đại môn.
Trong phòng khách, An Minh Kiệt đang ngồi vắt vẻo trên sofa, hai tay khoanh trước ngực nghe thuộc hạ báo cáo. Thấy em gái dắt Tô Giang vào, ánh mắt hắn hơi khựng lại ở hai bàn tay đang nắm chặt của hai người.
Ngay sau đó, hắn khẽ giơ tay ra hiệu cho đàn em dừng lại, rồi đứng dậy nở một nụ cười ấm áp như gió xuân, khiến người ta vừa nhìn đã thấy thiện cảm.
"Nhu Nhu về rồi à? Đây chắc là cậu Tô Giang nhỉ?"
An Minh Kiệt bước tới, chủ động đưa tay ra. Tô Giang thu lại vẻ cợt nhả, hơi ngưng trọng bắt tay đối phương.
"Chào anh, An thiếu gia."
Tô Giang biết rõ, An Minh Kiệt chính là người cầm lái hiện tại của An gia. Đằng sau khuôn mặt ôn hòa kia chắc chắn là một con dã thú đang ngủ say, loại người này mới là đáng sợ nhất.
Đúng lúc này, âm thanh hệ thống vang lên trong đầu.
【Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, thực hiện đúng ước định với An Nhu, nhận được phần thưởng ngẫu nhiên!】
【Đang rút thăm phần thưởng ngẫu nhiên... 】
【Chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng sơ cấp: Gậy đánh lén bẩn bựa!】
Tô Giang nhất thời cạn lời. Cái tên kỹ năng gì mà nghe rẻ tiền, chẳng có chút cao sang nào thế này?
"Cái kỹ năng này dùng để làm gì?" Tô Giang thầm hỏi.
【Khi ký chủ sử dụng vũ khí dạng gậy gộc tấn công từ phía sau, tỉ lệ gây choáng là 100%. Độ choáng tỉ lệ thuận với lực đánh!】
"... Đù!"
Tô Giang chỉ có thể cảm thán đúng là kỹ năng sơ cấp, không thể nói là vô dụng nhưng cũng chẳng ra làm sao. Với thân thủ hiện tại của hắn, cần gì cái trò đánh lén hạ lưu này cũng đủ sức hạ gục đối thủ rồi.
Hơn nữa, mình là sinh viên ba tốt cơ mà, sao có thể dùng thủ đoạn bẩn bựa như thế được? Cái hệ thống này chắc chắn là muốn dắt mình vào con đường tà đạo rồi!