Vừa nghe thấy bốn chữ này, đôi mắt Nhiếp Nam Hi vốn đang nheo lại vì bực bội bỗng chốc trợn tròn kinh ngạc.
"Khụ khụ... Anh nói cái gì cơ?"
Giang Hiểu thong thả bưng ly cà phê, nghiêng đầu nhìn cô mà chẳng buồn đáp lời.
Phía sau, Lý Chính và Trình Tử Ngang đang thì thầm to nhỏ: "Này, ông đoán xem nếu lão Tam nhìn thấy nhan sắc thật của cô nàng, nó sẽ phản ứng thế nào?"
Trình Tử Ngang cười trộm: "Ha ha, tôi đoán chắc nó sẽ quỳ xuống xin lỗi ngay lập tức mất!"
Thẩm Vĩ Siêu bồi thêm: "Phải để lão Tam nếm mùi một vố mới được."
Lý Chính gật đầu tán thành, rồi lớn tiếng gọi: "Lão Tam, đừng có vội vàng thế chứ! Ngồi xuống đây, đều là bạn học cả, có gì thì chỉ bảo cho anh em mở mang tầm mắt với!"
"Tôi có phải bố cô ấy đâu mà phải dạy bảo?" Giang Hiểu buông một câu xanh rờn.
Nhiếp Nam Hi tức đến mức lồng ngực phập phồng, lại thêm chiếc khẩu trang vướng víu khiến cô cảm thấy hô hấp có chút khó khăn.
"Anh chỉ giỏi nói càn! Quán của tôi được thiết kế mô phỏng theo phong cách Starbucks, lại còn lồng ghép thêm rất nhiều yếu tố học đường nữa đấy!"
"Ha ha, vậy cô có bao giờ tự hỏi tại sao Starbucks chưa bao giờ thèm ngó ngàng đến thị trường trong khuôn viên trường học chưa?"
Nhiếp Nam Hi sững người. Vấn đề này cô cũng từng nghĩ qua nhưng chưa tìm được lời giải, cuối cùng chỉ đành tự an ủi rằng chắc do Starbucks chưa nhận ra tiềm năng của thị trường sinh viên mà thôi.
"Được rồi, mấy cái chiêu khích tướng đó vô dụng với tôi lắm..."
Trình Tử Ngang vội đứng dậy, ấn vai Giang Hiểu ngồi xuống ghế: "Lão Tam, coi như nể mặt tôi đi. Tuần sau tôi mời ông ăn cơm sớm, ông nói rõ cho anh em nghe chút đi mà!"
"Thật không?"
"Chắc chắn luôn!"
"Thế thì đưa cái Longines đây tôi cầm làm tin!"
"Cút! Có ăn có nói thì bảo, không thì thôi!"
Thôi được rồi, nể mặt mấy gã "nghĩa tử" phòng 306, Giang Hiểu cũng không muốn làm họ mất mặt trước đám con gái. Nhìn thấy mấy cô nàng đều đang hướng ánh mắt tò mò và ngây thơ về phía mình, anh mới chậm rãi mở miệng.
"Đầu tiên, phải công nhận không gian ở đây rất ổn, mang đậm phong cách tiểu tư sản lười biếng của Starbucks." Giang Hiểu đưa mắt nhìn quanh một lượt.
Điền Siêu Siêu cũng kéo Nhiếp Nam Hi ngồi xuống, thay bạn hỏi: "Vậy tại sao anh lại bảo Nam Hi ngốc?"
"Bởi vì nó quá tốt! Tốt đến mức biến thành rác rưởi."
Cả hội lại ngẩn người. Quá tốt nên mới thành rác rưởi? Thấy ai nấy đều ngơ ngác như bò đội nón, Giang Hiểu đành phải giải thích tiếp.
"Tôi hỏi các bạn, một tháng các bạn có bao nhiêu tiền sinh hoạt phí?"
Đụng ngay trúng tủ, Trình Tử Ngang nhanh nhảu đáp: "Tầm 3 đến 4 triệu, cũng chỉ vừa đủ tiêu thôi."
"Cút! Ông là phú nhị đại thì tính làm gì!" Giang Hiểu lườm gã một cái, đúng là đồ "cẩu nhà giàu".
Năm 2012. sinh viên đại học bình thường chỉ có mức sinh hoạt phí khoảng 1,2 triệu đồng. Ở Yến Kinh thì cao hơn chút, nhưng kịch kim cũng chỉ tầm 1,5 đến 2 triệu.
Hân Kỳ, cô gái đến từ một gia đình bình thường ở tỉnh lẻ, đưa ra một con số thực tế: "Tầm 1,2 triệu ạ."
"Các bạn nhìn xem, một tháng có 1,2 triệu mà một ly cà phê ở đây giá 30 nghìn, ồ, có loại tận 35 nghìn nữa cơ à? Các bạn nghĩ xem có bao nhiêu người chịu chi?" Giang Hiểu cầm tờ menu lên lắc lắc.
"Đừng nhìn lúc mới khai giảng khách khứa đông đúc mà lầm, đó chỉ là tâm lý tò mò muốn nếm thử cái mới thôi. Khách quen thực sự sẽ được bao nhiêu người? 15 nghìn là đủ ăn một bữa no nê ở nhà ăn rồi, ai lại nhịn hai bữa cơm để uống một ly cà phê?"
Giang Hiểu đặt menu xuống: "Cho nên, ngay từ đầu định hướng của quán này đã sai bét! Mặt bằng 50 mét vuông này, chưa tính vốn đầu tư ban đầu, chỉ riêng tiền thuê, nhân viên, nguyên liệu, điện nước... mỗi ngày doanh thu ít nhất phải đạt vài triệu mới mong hòa vốn. Hiện tại cô bán được bao nhiêu?"
"Thứ hai, cách bài trí cũng hoàn toàn ngược đời. Starbucks tạo ra không gian đó là để phục vụ đàm phán kinh doanh, cho giới văn phòng cần tỉnh táo nhanh, hoặc cho đám thanh niên thích làm màu kiểu tiểu tư sản. Họ cần sự riêng tư, đẳng cấp và không gian yên tĩnh."
"Thế nhưng sinh viên thì sao? Chúng ta uống cà phê chỉ để tỉnh táo mà thức đêm cày luận văn, ôn thi, hoặc làm bài tập. Cái chúng ta cần là gì? Là một chỗ giá rẻ, thoải mái và có thể ngồi lì suốt cả buổi. Cô trang trí cho cố vào, rồi để đèn tối om như hũ nút thế kia, nhìn muốn lòi con mắt ra chứ học hành gì được? Không phải 'người ngốc lắm tiền' thì là cái gì?"
Giang Hiểu dừng lại nhấp một ngụm Americano đá đắng ngắt, cảm thấy nói thế là đủ rồi. Thực ra vấn đề còn nhiều lắm, từ khâu quảng bá đến các chương trình khuyến mãi đều gần như bằng không. Hơn nữa, khẩu vị đa số sinh viên vốn không mấy mặn mà với vị đắng nguyên bản của cà phê, họ chỉ uống vì mục đích giải lao hoặc thức đêm thôi.
Ba gã phòng 306 gật đầu lia lịa. Lúc nãy Nhiếp Nam Hi mời nên họ không thấy xót, chứ lúc Trình Tử Ngang đi mua cho Giang Hiểu, gã đã thấy hơi đau ví rồi.
Điền Siêu Siêu và mấy cô bạn cũng lộ vẻ lúng túng. Họ vốn chẳng hiểu gì về thị trường, càng không biết tính toán chi phí hay tâm lý người dùng.
Nhiếp Nam Hi thì hiểu được đôi chút, nhưng không sâu. Vị trí hoàng kim này cực tốt, mỗi ngày có hàng ngàn lượt người qua lại. Theo tính toán, chỉ cần thu hút được một phần nhỏ lượng khách đó vào uống cà phê là đã có thể hốt bạc rồi.
"Còn nhiều vấn đề nữa nhưng tôi lười nói. Chỉ riêng hai cái trên thôi đã đủ tuyên án tử cho cái quán này rồi."
Giang Hiểu hút rột một hơi hết ly cà phê đá, lại đứng dậy định cáo từ. Đám con gái này thực sự không đáng để anh lãng phí thời gian...
Nhiếp Nam Hi càng nghĩ càng thấy uất ức, cô bực bội giật phăng chiếc khẩu trang ra để hít thở không khí cho bớt nghẹn.
Giang Hiểu đứng hình, mặt nghệt ra như phỗng. Đám Lý Chính thì nhịn cười đến mức mặt mũi tím tái như gan heo, tay bấu chặt vào đùi để không bật ra tiếng.
Nhìn biểu cảm của mấy thằng bạn, Giang Hiểu thừa hiểu là mình đã bị lũ "tiện nhân" này gài bẫy để xem kịch hay. Anh thầm mắng trong lòng: "Mẹ kiếp, xinh đẹp thế này mà cô đeo khẩu trang làm cái quái gì không biết? Bảo cô 'người ngốc lắm tiền' đúng là không oan chút nào, à không, phải thêm cả 'mỹ nhân' nữa mới đúng."
Chờ đã,"phú bà ngốc bạch ngọt"? Sao cái thiết lập nhân vật này nghe quen thế nhỉ? Vãi thật, hình tượng "cao lãnh" của mình bắt đầu có dấu hiệu sụp đổ rồi!
Không thể đi được, cô nàng này hoàn toàn xứng đáng để mình lãng phí thời gian, cực kỳ xứng đáng là đằng khác! Nhưng mà mình lỡ đứng dậy rồi, giờ ngồi xuống thì mất mặt quá, phải làm sao đây?
Mắt Giang Hiểu bỗng liếc thấy chiếc điện thoại cô để trên bàn, là một chiếc iPhone 4s. Anh lập tức nảy ra một ý.
"A, cô dùng iPhone 4 hay 4s thế?"
Nhiếp Nam Hi nhìn cái gã "bại hoại" có chút bản lĩnh này, hừ lạnh một tiếng: "4s."
Giang Hiểu đang dùng iPhone 4, nhưng anh mặc kệ, lập tức nói: "Cùng dòng với tôi rồi. Tôi không rành mấy thứ này lắm, điện thoại tôi dạo này hình như bị lỗi gì đó, cô xem giúp tôi một chút được không?"
Nói đoạn, Giang Hiểu chìa điện thoại của mình ra trước mặt Nhiếp Nam Hi.
Nhiếp Nam Hi hơi ngơ ngác. Cái gã này sao thay đổi thái độ nhanh thế? Nhưng theo phép lịch sự, cô vẫn nhận lấy. Cô dùng iPhone từ đời 3Gs nên cũng coi là khá sành sỏi.
Vừa định ấn mở màn hình, Giang Hiểu đã nhanh nhảu nói: "Mật khẩu là 0401. sinh nhật tôi đấy!"
Nhiếp Nam Hi lườm anh một cái, ai thèm biết sinh nhật anh làm gì. Cô nhập mật khẩu, bắt đầu kiểm tra loa, camera, cảm ứng... mọi thứ đều mượt mà, chẳng có vấn đề gì cả.
"Máy bình thường mà, có hỏng hóc gì đâu bạn học?"
Giang Hiểu làm bộ mặt đầy nghi hoặc: "Không thể nào! Nếu không hỏng, thì tại sao tôi tìm mãi mà chẳng thấy phương thức liên lạc của cô ở đâu nhỉ?"
"Phụt ——"
"Khụ khụ ——"
Điền Siêu Siêu là người đầu tiên phun sạch ngụm nước trong miệng ra ngoài. Ba gã phòng 306 cũng đã đến giới hạn, đồng loạt sặc sụa!
Nhiếp Nam Hi triệt để cạn lời, vừa buồn cười vừa bực mình. Cô bị người ta xin WeChat không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng cái kiểu "thả thính" lẳng lơ thế này thì đúng là lần đầu tiên gặp phải!
Trình Tử Ngang nhìn Giang Hiểu với ánh mắt sùng bái tột độ: "Đúng là gừng càng già càng cay! Tam ca, cái chiêu lẳng lơ này, cả đời này tôi cũng không học nổi!"
Nhiếp Nam Hi cầm điện thoại, có chút không phục nhìn Giang Hiểu: "Sao thế? Đến cả WeChat của 'đồ đần' mà anh cũng muốn có à?"
"Ha ha ha!"
Điền Siêu Siêu cuối cùng cũng bật cười thành tiếng, hai cô bạn bên cạnh cũng quên sạch nỗi xấu hổ lúc nãy, che miệng cười trộm.
Nhiếp Nam Hi huých nhẹ Điền Siêu Siêu một cái, rồi lại quay sang nhìn Giang Hiểu, chờ đợi câu trả lời của anh.
Não bộ Giang Hiểu hoạt động hết công suất, hàng loạt phương án hiện ra rồi bị loại bỏ. Cuối cùng, anh quyết định tung ra một chiêu cờ hiểm!