Xuyên Đến Thời Đại Giữa Các Vì Sao, Ta Vác Bụng Bầu Đi Làm Ruộng
undefined27-04-2026 01:29:26
Dù sao, cô đang mang thai, đứa bé đã được bốn tháng. Bốn tháng trước, anh trai cô bị thương nặng ở trên chiến trường, trong lúc hôn mê bất tỉnh được đưa về Đế Tinh, rồi lại bị gán tội đào ngũ.
Trong tình thế gấp gáp, cô đưa người em cùng mẹ khác cha đi tìm gã Sở Khanh, cầu xin hắn cứu anh trai.
Ai ngờ, cô lại bị hắn cùng người em gái kia lừa gạt, đánh mất sự trong trắng, rồi bị hắn hủy hôn.
Sau đó, anh trai cô tỉnh lại nhưng đầu óc chỉ còn như đứa trẻ sáu tuổi.
Còn cô, bị người em kia hãm hại, bị kết tội giết người không thành, rồi cùng anh trai bị đày tới hành tinh hoang vắng DQ008.
Tô Duyệt đưa tay xoa xoa cái bụng nhỏ của mình.
Đứa bé này là một sự bất ngờ. Kiếp trước, một tháng trước khi cô chết mới biết được sự hiện diện của nó.
Với đứa trẻ không có cha này, kiếp trước cô đã từng hận, từng oán, nhưng cuối cùng vẫn không đành lòng bỏ đi.
Hay nói đúng hơn, trong hoàn cảnh lúc bấy giờ, nếu bỏ đứa bé, cô cũng khó lòng sống nổi.
Vì đây là hành tinh hoang vắng, họ không có tiền mua thuốc hay đến bệnh viện, càng không đủ tiền để mua khoang trị liệu.
Tô Duyệt lại cúi đầu nhìn cái bụng hơi nhô lên của mình, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm.
Khác với kiếp trước, cô chỉ có tình yêu dành cho đứa bé trong bụng.
Trong mười năm ở thời mạt thế, lúc đầu cô cũng có người thân bên cạnh. Nhưng sau này, tất cả người thân đều mất, chỉ còn lại một mình cô cô đơn, lẻ loi một mình tồn tại mười năm ở thời mạt thế.
Giờ thì tốt rồi, cô có anh trai, và còn có một đứa bé nữa sắp ra đời...
Hiện tại, tình cảnh tuy thê thảm một chút.
Nhưng cô tin tưởng, có thể làm cho tình hình gia đình dần dần tốt lên.
Rất nhanh, Tô Nghị mang đến hai bát nước sôi.
Tô Duyệt nhanh chóng bóc mì, rồi đổ nước sôi vào.
Tô Nghị ngồi một bên nhìn, không kìm được nuốt nước bọt.
Một lát sau, Tô Duyệt cảm thấy thời gian đã đủ.
Mở gói gia vị, cho gói gia vị và thịt bò vào mì, rồi cầm đũa trộn đều.
"Ăn đi." làm xong, Tô Duyệt đưa đôi đũa cho Tô Nghị.
Tô Nghị nhận lấy đôi đũa, bắt đầu ăn ngay.
"Ngô... Ngon quá! Ngô... Ngon thật đấy, Duyệt Duyệt!" Tô Nghị rõ ràng rất đói, anh ta ăn ngấu nghiến.
Tô Duyệt cười nhìn Tô Nghị, rồi cũng từng miếng từng miếng ăn mì. Cô cũng đói lắm rồi.
Chưa đầy hai phút, hai người đã ăn sạch mì trong bát, và uống cạn cả nước lèo.
Tô Nghị chăm chú nhìn hộp thịt bò chưa bị mở bên cạnh.
Tô Duyệt mỉm cười.
"Đem thịt đóng hộp này ăn hết đi." cô nói.
Tô Nghị lập tức làm theo.
Cầm hộp thịt, anh lại đổ vào bát của Tô Duyệt.
"Duyệt Duyệt ăn đi, Duyệt Duyệt có... bé con." Tô Nghị nói, rồi nhìn cái bụng của Tô Duyệt.
Tô Duyệt cảm động.
Sau một hồi do dự, cô lại lấy thêm hai cái bánh mì từ trong không gian ra.
"Hộp thịt này em ăn, còn hai cái bánh mì này cho anh ăn." nói xong, Tô Duyệt đưa bánh mì cho Tô Nghị.
Cô đói lắm rồi, hai gói mì vừa rồi cũng không làm cô no.
Nhưng tinh thần lực của anh trai đạt tới cấp S, dù không điều khiển cơ giáp thì mức calo tiêu hao hằng ngày cũng lớn hơn người khác, giờ anh ấy chỉ có đói hơn cô thôi.
Mắt Tô Nghị sáng rực lên.
"Được!"
Gặm bánh mì, Tô Nghị tỏ vẻ vô cùng mãn nguyện.
"Ngon quá! Ôi... Bánh mì này ngon thật, Duyệt Duyệt! Chúng còn ngon hơn cả đồ ăn từ thiên nhiên!"
Mắt Tô Duyệt ánh lên.
Đồ ăn từ thiên nhiên. Những thứ này đến từ trước tận thế, đương nhiên cũng được coi là đồ ăn từ thiên nhiên.
Đúng vậy, thời đại giữa các vì sao này khoa học kỹ thuật tuy phát triển cao, nhưng lại khan hiếm đồ ăn từ thiên nhiên.
Nguyên nhân là hạt giống mà con người dùng để gieo trồng lương thực đều quá yếu ớt nên rất khó để trồng trọt.
Đồ ăn từ thiên nhiên khan hiếm, giá cả cũng vì đó nên rất mắc, gấp hàng chục, thậm chí hàng trăm lần đồ ăn nhân tạo.
Vì vậy, người dân bình thường chỉ ăn đồ ăn nhân tạo hoặc uống dung dịch dinh dưỡng.
Hương vị và giá trị dinh dưỡng của đồ ăn nhân tạo và dung dịch dinh dưỡng kém xa đồ ăn từ thiên nhiên.