Xuyên Đến Thời Đại Giữa Các Vì Sao, Ta Vác Bụng Bầu Đi Làm Ruộng
undefined27-04-2026 01:29:25
Trong phòng khách, hai người đàn ông vừa làm việc vừa trò chuyện, nhanh chóng trở nên thân thiết. Trong bếp, Tô Duyệt vừa nấu cơm vừa chú ý nghe cuộc đối thoại bên ngoài. Tình hình như lời anh trai cô nói, thịt nai hôm nay cô không làm được, chỉ có thể dùng trứng gà làm món mặn. Món chay còn lại là rau dại và khoai tây. Cơm thì đơn giản nhất, nồi cơm điện nấu đầy. Đế Khôn này, tinh thần lực còn cao hơn anh trai cô, hôm nay lại còn điều khiển cơ giáp, chắc chắn sẽ ăn rất nhiều.
Quả nhiên, lúc ăn cơm, Đế Khôn hóa thành vua dạ dày, ăn còn nhiều hơn cả Tô Nghị. Vẻ mặt Tô Duyệt khó chịu, hạ quyết tâm lát nữa đi bán nước ép, phải để Đế Khôn ra sức làm việc.
Ăn cơm xong, Tô Duyệt dọn dẹp nhà bếp rồi dẫn hai người đàn ông đi kiếm tiền. Đến khu phố thương mại, Tô Duyệt phân trực tiếp cho Đế Khôn tổng cộng một trăm ly nước quýt và nước mía. Đế Khôn có sợi dây chuyền cơ giáp, với kích thước của chiếc cơ giáp đó, chứa thêm một ít nước ép bên trong chắc chắn không thành vấn đề.
Ngoài việc giao nước ép, Tô Duyệt còn đưa cho Đế Khôn mã thu tiền trước đây cô treo trên cổ Tô Nghị. Quang não của Đế Khôn không dùng được, vừa hay dùng mã của cô để nhận tiền. Còn cô, đương nhiên là hành động cùng anh trai như trước. Có anh trai, lại có sợi dây chuyền cơ giáp giả dọa người treo trên cổ anh, người thường không dám gây phiền phức cho họ.
Hai bên chia nhau hành động, Tô Duyệt dẫn Tô Nghị đi luôn. Tô Duyệt thầm nghĩ, Đế Khôn tuy không có tiền, nhưng coi như là một nguồn lao động không tồi. Nếu cô có thể sử dụng anh tốt, nhà cô nuôi thêm một người cũng không đến nỗi thiệt thòi. Ừm... không những không thiệt thòi, có lẽ còn kiếm thêm được chút đỉnh.
Mang theo suy nghĩ đó, Tô Duyệt nhanh chóng chốt được đơn hàng đầu tiên. Không lâu sau, lại là đơn hàng thứ hai.
Nửa giờ sau, Tô Duyệt phát hiện, ngoài tiền cô thu được, tài khoản không nhận thêm được một khoản tiền nào nữa. Điều này cho thấy, Đế Khôn bên kia chưa bán được một ly nước ép nào. Nhận ra điểm này, Tô Duyệt bực bội trong lòng.
"Đi! Đi xem tên đó rốt cuộc đang làm cái trò quỷ gì!" Vứt lại một câu, Tô Duyệt đi về phía nơi cô và Đế Khôn chia tay lúc nãy. Tô Nghị vội vàng đuổi theo.
Nhưng đi chưa được mấy bước, cổ tay Tô Duyệt bỗng truyền đến âm thanh: "Tài khoản tinh tệ của quý khách vừa nhận hai ngàn năm trăm tinh tệ."
Tô Duyệt giật mình. Cô dừng bước, mở quang não ra. Kiểm tra tin nanh báo tiền vào tài khoản, phát hiện tài khoản cô quả nhiên đã có thêm hai ngàn năm trăm tinh tệ.
Mặt người nào đó lập tức nở hoa. Hai ngàn năm trăm tinh tệ, một khoản tiền lớn! Tên Đế Khôn đó! Không tồi nha! Đây là chốt được khách sộp sao?!
"Duyệt Duyệt..." Tô Nghị bên cạnh thấy em gái mình lúc nãy còn giận dữ, giờ lại vui mừng, có chút khó hiểu.
Tô Duyệt cất quang não: "Không có gì đâu anh, chúng ta tiếp tục bán nước ép." Nói xong cô lại tiếp tục rao hàng. Tô Nghị gãi đầu, lần nữa đuổi theo em gái.
Bên kia, Đế Khôn mãn nguyện bước ra từ một khu vui chơi cỡ nhỏ. Vừa rồi, anh đã giao năm mươi bốn ly nước ép cho ông chủ khu vui chơi đó. Trong đó năm mươi ly là mua, bốn ly còn lại là tặng kèm. Chỉ với một đơn hàng, anh đã hoàn thành được một nửa nhiệm vụ mà vợ giao.
Đi đến một chiếc ghế đá ngoài trời ngồi xuống, Đế Khôn mở quang não ra, gọi điện thoại cho Đào Phục, Trưởng phòng Quân nhu của mình. Đơn hàng vừa rồi là do Đào Phục giới thiệu cho anh, khu vui chơi đó là của một người bà con xa của Đào Phục.