Xuyên Đến Thời Đại Giữa Các Vì Sao, Ta Vác Bụng Bầu Đi Làm Ruộng
undefined27-04-2026 01:29:26
Năm mươi vạn tinh tệ phí ra trận là cao, nhưng nguy hiểm cũng lớn. Họ đã có cách kiếm tiền tương đối an toàn, không cần thiết phải mạo hiểm. Trong mắt cô, đừng nói năm mươi vạn tinh tệ, mà là năm trăm vạn, năm ngàn vạn, thậm chí năm trăm triệu, cũng không quan trọng bằng anh trai cô.
Chu Dần còn muốn nói gì nữa, nhưng Tô Nghị đã nhận được ám hiệu từ ánh mắt Tô Duyệt, tiến lên đẩy hắn ra. Thế là Chu Dần bị đẩy ra ngoài cửa. Bị đẩy ra ngoài rồi, Chu Dần vẫn không chịu bỏ cuộc. Hắn gõ cửa một hồi, rồi lại lớn tiếng gọi vào bên trong một lát. Sau khi không thấy người trong phòng đáp lời, hắn đành rời đi.
Chờ đến khi bên ngoài yên tĩnh trở lại, Tô Duyệt nhẹ nhõm thở ra. Cô đi vào phòng bếp, lấy cây mía chưa xử lý trong không gian ra, giao cho Tô Nghị chế biến. Còn mình thì bắt tay vào nấu cơm. Nói là nấu cơm, nhưng lại không có cơm. Món chính vẫn là khoai tây, sau đó xào rau dại làm món ăn (Rau dại có tính dược chỉ dành cho Tô Nghị ăn).
Hương vị của đồ ăn tự nhiên rất ngon, buổi tối hai anh em ăn no căng bụng, chẳng phí hoài chút nguyên liệu nào. Ăn xong bữa tối, hai anh em lại bận rộn làm việc, chế biến hết số mía còn lại trong không gian mới đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, hai anh em lại đi xe bay công cộng đến khu phố thương mại. Có kinh nghiệm của ngày hôm qua, chỉ trong một buổi sáng, hai anh em kiếm được gần hai ngàn tinh tệ. Lại còn không bị máy bay không người lái đuổi đi lần nào.
Buổi trưa, Tô Duyệt lấy món "khoai tây răng sói" đã chuẩn bị sẵn từ trong không gian ra, tìm một chỗ cùng Tô Nghị ăn trưa. Ăn xong bữa trưa, họ lại tiếp tục bán mía. Giống như buổi sáng, một phần bán sỉ cho các tiệm trái cây tình cờ gặp, phần lớn bán lẻ cho người qua đường.
Ba giờ chiều, hai anh em đã bán hết sạch mía. Trong người có khoản tiền lớn hơn bốn ngàn tinh tệ, thời gian còn sớm, Tô Duyệt dẫn Tô Nghị đi siêu thị. Hàng hóa rực rỡ muôn màu trong siêu thị suýt chút nữa làm Tô Duyệt hoa mắt, khiến cô lại cảm thấy mình nghèo khó. Cuối cùng, Tô Duyệt mua một ít gia vị tự nhiên, gạo và mì. Không phải cô sống xa hoa không ăn gia vị nhân tạo. Mà vì cô đang mang thai, có điều kiện thì cô hi vọng có thể cung cấp thêm chất dinh dưỡng cho đứa bé.
Gần siêu thị có một cửa hàng quần áo, Tô Duyệt lại dẫn Tô Nghị vào, mỗi người mua một bộ quần áo mới. Họ sẽ thường xuyên bán hàng ở khu phố thương mại, mặc quần áo quá rách rưới có thể sẽ ảnh hưởng đến việc làm ăn.
Rời khỏi siêu thị, Tô Duyệt lại dẫn Tô Nghị đi mua một chiếc cưa máy cỡ trung, một cái máy xới đất và pin năng lượng phù hợp. Số mía đã chặt về đã được họ xử lý xong. Rau dại và khoai tây tạm thời không tiện chế biến để bán, ngày mai họ phải ra ngoài thành kiếm thêm vật tư. Ừm... khu rừng mía kia, cô phải chặt hết về mới được.
Thế là, buổi tối hai anh em được ăn đồ ăn tự nhiên nấu với gia vị tự nhiên. Tô Nghị phát huy sức ăn thần sầu của mình, ăn hết năm chén cơm. Sức ăn kinh người này khiến Tô Duyệt hạ quyết tâm mình phải nỗ lực hơn nữa.
Ngày hôm sau.
Hai anh em ra khỏi thành xong liền đi thẳng đến chỗ phát hiện cây mía lần trước. Tô Duyệt đưa cưa máy cho Tô Nghị, anh liền bắt tay vào làm việc. Dụng cụ tiện lợi, từng cây mía to bằng cột nhà lần lượt ngã xuống đất. Tô Duyệt luôn chú ý xung quanh, sợ có người đến xem xét. Dù sao tiếng cưa máy cũng không nhỏ, mà cây mía lại to và cao, nhô hẳn lên so với đám cỏ dại xung quanh. Một lượng lớn mía đổ xuống làm lộ ra một khoảng đất trống rất lớn.
Kết quả lại là cô lo lắng thừa, vì khu vực này quá gần khu an toàn nên chẳng có ai bén mảng tới. Tuy nhiên, có ba con gà rừng to bằng đà điểu xuất hiện, ừm... tạm gọi chúng là gà rừng đi. Đám gà rừng bị giật mình hoảng sợ bỏ chạy, không dám tấn công họ. Tô Nghị vừa hay lại phát hiện một ổ trứng ở chỗ một con gà rừng vừa chạy đi.