Xuyên Đến Thời Đại Giữa Các Vì Sao, Ta Vác Bụng Bầu Đi Làm Ruộng
undefined27-04-2026 01:29:26
Tô Duyệt nhíu mày: "Trả lại đây!" Cô thẳng tay đòi chiếc vòng về từ chỗ bà Chu.
Bà ta giật mình, vội giấu chiếc vòng ra sau lưng. Tô Duyệt thấy hơi cạn lời.
"Một là bà chấp nhận chiếc vòng này đủ tiền thuê bốn tháng, hai là tôi và anh trai sẽ đem ra tiệm cầm đồ. Chiếc vòng này không đáng ba ngàn thì cũng phải hai ngàn tinh tệ. Cầm tiền về rồi, tôi trả lại bà."
Bà Chu sao có thể vui vẻ được: "Khà khà, còn tốn thời gian làm gì?!"
"Được! Bốn tháng thì bốn tháng!" Bà ta miễn cưỡng đồng ý: "Nhưng tao nói trước, lần tới tiền nhà phải trả sớm, đầu tháng là phải trả! Không thì đừng trách tao tống cổ chúng mày đi!" Bà ta không tin hai kẻ nghèo kiết xác này còn có thứ gì để bán nữa.
Tô Duyệt khẽ thở phào: "Được."
Bà Chu sững người. Không ngờ Tô Duyệt lại thẳng thắn đến vậy. Nhưng bà ta cũng chẳng quan tâm, lườm hai anh em một cái rồi bỏ đi. Bà Chu vừa đi, căn phòng lập tức trở nên yên ắng.
"Duyệt Duyệt..." Tô Nghị ngước mắt nhìn Tô Duyệt với vẻ mặt đáng thương.
Tô Duyệt nở một nụ cười dịu dàng: "Anh cả, đỡ em dậy đã."
"Ừ." Tô Nghị đáp lời, nhanh chóng đỡ Tô Duyệt ngồi dậy. Tô Duyệt cảm thấy đầu óc choáng váng, biết là do mình quá đói.
Sau khi Tô Nghị đỡ cô ngồi xuống bàn, cô từ trong không gian lấy ra một hộp thịt bò đóng hộp và bốn gói mì ăn liền. Tô Nghị kinh ngạc vô cùng: "Duyệt... Duyệt Duyệt."
Tô Duyệt giơ tay lên, lắc lắc chiếc nhẫn bạc trên ngón tay: "Đây là chiếc không gian lưu trữ em giấu đi. Bên trong vẫn còn một ít đồ."
"Hiện tại trong nhà không có gì ăn, chúng ta cứ tạm qua bữa đã."
Thời đại giữa các vì sao, khoa học kĩ thuật phát triển cao đã nghiên cứu ra kĩ thuật gấp không gian. Nhẫn không gian là có thật, nhưng chi phí chế tạo rất đắt, người thường không thể mua nổi. Nhà họ Tô miễn cưỡng được xem là quý tộc hạng hai ở Đế Tinh, nên trước khi xảy ra chuyện, cô đã có một chiếc không gian lưu trữ. Dù chỉ có diện tích một mét khối, nhưng giá bán trên thị trường chính thức đã lên tới năm mươi ngàn tinh tệ Một món đồ quý giá như vậy, đương nhiên cô không giữ được. Sau khi xảy ra chuyện, em gái kế đã lấy đi chiếc không gian lưu trữ và các món đồ quý giá bên trong với lí do điều tra bằng chứng phạm tội. Món đồ đáng giá duy nhất mà cô có thể giữ lại chỉ là chiếc vòng tay kia.
Chiếc nhẫn cô đang đeo không phải là không gian lưu trữ thật, mà là một chiếc nhẫn bằng bạc bình thường trong không gian của cô. Cô là người có hai dị năng là không gian và tinh lọc. Cả hai dị năng đó đều theo cô xuyên không tới đây, điều này đồng nghĩa với việc toàn bộ những món đồ trong không gian cô bỏ vào hồi trước vẫn có thể lấy ra dùng.
Đáng tiếc, sau mười năm sống ở mạt thế, đồ trong không gian đã không còn nhiều, chỉ đủ cho cô và anh trai cầm cự được vài ngày.
"Ừm!" Tô Nghị giờ chỉ có trí thông minh của một đứa trẻ sáu tuổi, nên không nghĩ nhiều. Tô Duyệt nở nụ cười. Cô sai Tô Nghị mở hộp thịt, rồi lấy nước nóng ngâm mì ăn liền.
Bữa tối nay rất thịnh soạn, thậm chí có thể gọi là xa xỉ. Cô không thể không làm vậy, bởi vì trong bụng cô còn có một đứa bé. Chỉ khi đêm nay ăn uống đầy đủ mới lấy lại tinh thần, ngày mai cô mới có thể theo anh trai ra khỏi thành để tìm kiếm cơ hội sống.