Xuyên Đến Thời Đại Giữa Các Vì Sao, Ta Vác Bụng Bầu Đi Làm Ruộng
undefined27-04-2026 01:29:26
Tại hành tinh hoang DQ008, trong tiếng ồn ào chói tai, Tô Duyệt tỉnh lại. Một dòng kí ức không phải của cô cứ thế lướt qua trong đầu như một thước phim.
Cô đã xuyên không.
Vừa mới thoát khỏi cái mạt thế đầy tuyệt vọng giờ lại tiếp tục xuyên không tới thời đại giữa các vì sao! Mặc dù là thời đại giữa các vì sao, nhưng cô lại đang ở một hành tinh lạc hậu...
"Cái thằng ngốc kia, tránh ra ngay!"
"Tô Duyệt, đừng tưởng tao không biết mày trốn trong đó!"
"Cho một thằng ngốc ra chắn cửa là ý gì? Hôm nay nếu mày không trả tiền thuê nhà, thì cút khỏi chỗ này ngay!" Tiếng la sắc nhọn ngoài cửa đâm thẳng vào màng nhĩ Tô Duyệt khiến cô đau điếng.
"Duyệt... Duyệt Duyệt không có ở nhà. Bà... bà đi đi!" Một giọng nói rụt rè vang lên.
Trong đầu Tô Duyệt lập tức hiện ra khuôn mặt tuấn tú nhưng giờ lại mang vẻ ngờ nghệch. Người ngoài cửa chính là anh trai cô, Tô Nghị.
"Có hay không tao vào xem là biết! Cút đi ngay cái thằng ngốc!" Giọng người phụ nữ ngoài cửa hét lên càng to hơn.
Sau đó, Tô Duyệt nghe thấy tiếng gào khóc: "Ối giời! Thằng ngốc này, dám động tay động chân với bà!"
"Chúng mày đợi đấy, bà đây đi mách với cục an ninh bây giờ! Để chúng mày bị đuổi ra khỏi khu an toàn!"
Sắc mặt Tô Duyệt chợt thay đổi: "Khoan đã..." Cô vội vàng lên tiếng.
Hai người ngoài cửa đều ngạc nhiên. Bà chủ nhà họ Chu kia lập tức đứng dậy, bà ta đẩy Tô Nghị ra hừng hực tự mình xông thẳng vào phòng. Tô Nghị nhất thời không kịp phản ứng, anh thật sự bị bà Chu đẩy ra. Ngăn cản đã không kịp, anh chỉ đành chạy theo bà Chu để không cho bà ta làm tổn thương em gái mình.
"Được lắm! Tô Duyệt, con ranh này, quả nhiên ở trong phòng!" Bà Chu đi tới trước giường Tô Duyệt, xắn tay áo lên, vẻ mặt muốn gây gổ. Giọng bà ta càng làm màng nhĩ Tô Duyệt thêm đau.
Tô Nghị vội lách người, che chắn trước giường cố bảo vệ Tô Duyệt.
"Không được làm đau Duyệt Duyệt! Cẩn thận, tôi... tôi đấm bà!" Tô Nghị siết nắm đấm, giơ lên trước mặt bà Chu.
Trong mắt bà Chu lóe lên vẻ sợ hãi. Nhưng nghĩ tới điều gì, bà ta lại không lùi bước mà tiến tới.
"Được! Không trả tiền nhà còn đòi đánh người! Mày đánh đi! Mày dám đánh, bà sẽ gọi cảnh sát ngay, để cảnh sát tống cổ chúng mày ra khỏi khu an toàn!"
"Bà..." Tô Nghị nghiến răng, chuẩn bị ra tay.
Đúng lúc này, người trên giường bỗng nắm chặt lấy áo anh: "Anh cả, đừng..." Người đó không ai khác chính là Tô Duyệt đã ngồi dậy.
Tô Nghị vội quay đầu lại, ngồi xuống xem tình hình của Tô Duyệt: "Duyệt Duyệt... huhu... Duyệt Duyệt, em không sao chứ? Bà ta... bà ta hung dữ quá..." Thấy em gái tỉnh lại Tô Nghị liền bật khóc.
"Hừ..." Bà Chu ở một bên liếc xéo khinh bỉ.
Tô Duyệt liếc mắt sắc bén, khiến bà Chu rùng mình: "Em không sao. Anh cả đừng sợ..." Tô Duyệt đưa tay vỗ vai nhẹ nhàng an ủi Tô Nghị.
Bà Chu hoàn hồn, chuẩn bị la lớn tiếp tục mắng chửi, giục Tô Duyệt trả tiền nhà. Nhưng Tô Duyệt đã cất tiếng trước một bước.
"Cái này, đủ cho bọn tôi trả bốn tháng tiền nhà." Tô Duyệt đưa ra chiếc vòng tay đính hai viên ngọc trai.
Đây là món đồ trang sức cuối cùng còn sót lại trên người cô, cái vòng này được tặng bởi chính gã đàn ông bội bạc - người đã cấu kết với em gái kế hòng hãm hại cô và anh trai nhằm đẩy cả hai đến hành tinh hoang này. Trước đây, chủ thân thể này vẫn còn nuôi hi vọng nên không nỡ bán đi, nhưng giờ đây cô chỉ thấy món đồ này thật vướng víu.
Ánh mắt bà Chu sáng lên. Bà ta đã thèm khát chiếc vòng này từ lâu. Một kẻ bị đuổi tới nơi này rồi mà lại có món đồ tốt như vậy thì không xứng có. Bà ta nhanh chóng giật lấy chiếc vòng.
"Một cái vòng rách thì đủ tiền nhà bốn tháng? Cái này chỉ đáng giá một ngàn tinh tệ là cùng! Chúng mày còn thiếu tao một ngàn hai trăm!" Bà Chu tham lam nhìn chiếc vòng, rồi hung dữ nói với hai anh em cô.