Chương 16: Có thưởng!

Cẩu Tại Dị Giới Thành Võ Thánh

Tái Nhập Giang Hồ 22-02-2026 12:54:59

Cách đó mười mấy mét. Ba chiếc thuyền lớn đang lặng lẽ trôi nổi trên mặt nước. Ánh đuốc trên thuyền chiếu rọi lung linh. Bang chủ Tam Hà Bang Ngụy Thiên Long cùng một đám trưởng lão và quản sự đều đứng đó, bất động như tượng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía trước. Cảnh tượng trong mắt bọn họ hoàn toàn khác biệt so với những gì Dương Phóng nhìn thấy. Trong mắt họ, mặt sông vẫn bình lặng như cũ, không hề có chút sương mù nào tồn tại. Cũng chẳng thấy bất kỳ điều gì quỷ dị xảy ra. Thậm chí, họ còn nghe rõ mồn một tiếng ngáy của đám cửu vạn. Mọi thứ vẫn y hệt như đêm qua. Nhưng đúng lúc này! "Trưởng lão cứu mạng!" Một tiếng gào thét điên cuồng đột ngột vang lên. Bang chủ Ngụy Thiên Long cùng đám trưởng lão, quản sự bên cạnh đồng loạt biến sắc. Không chút do dự, thân hình bọn họ đồng thời lao ra khỏi boong tàu, phóng như bay về phía chiếc thuyền lớn chở đám cửu vạn. Ngụy Thiên Long dẫn đầu, tốc độ nhanh nhất. Sức mạnh khủng khiếp bùng phát, một tiếng "ầm" vang lên, boong tàu dưới chân lão nổ tung, vô số mảnh gỗ vụn bắn tứ tung. Khí tức của lão vô cùng đáng sợ, hắc bào bay phần phật, ánh mắt sắc lẹm như tia chớp trong đêm tối, khoảng cách mười mấy mét gần như bị lão vượt qua trong nháy mắt. Cùng lúc đó. Tiếng gào của Dương Phóng vừa dứt, thân hình hắn đã tông vỡ cửa sổ lao ra ngoài. Con Tà Linh kia cũng phát ra tiếng rít chói tai, trực tiếp phá tan cửa phòng, nhanh như chớp chộp về phía hắn. Dương Phóng hoàn toàn không nhìn rõ mặt mũi đối phương, chỉ cảm thấy một luồng khí tanh hôi buồn nôn nồng nặc ập thẳng vào mặt. Đi kèm với đó là cái lạnh thấu xương, tựa như có một bóng ma quỷ dị đang vươn móng vuốt về phía mình. Hắn liều mạng vận chuyển toàn bộ nội lực, rót vào trường kiếm, thi triển Vô Ảnh Kiếm Pháp đâm tới tấp. Keng! Keng! Keng! Keng! Trong nháy mắt, hắn đâm liên tiếp bảy tám kiếm, nhưng cảm giác như đang đâm vào sắt thép, vô cùng cứng rắn. Không chỉ vậy, một luồng khí âm hàn đáng sợ từ cơ thể đối phương dọc theo trường kiếm, nhanh chóng tràn vào người hắn. Dương Phóng kinh hãi, hắn bị một sức mạnh khủng khiếp hất văng đi, thân hình bay thẳng về phía mặt sông xa xa. "Làm càn!" Ngay khoảnh khắc Dương Phóng sắp rơi xuống nước, tai hắn nghe thấy một tiếng quát đầy giận dữ và uy nghiêm. Tiếng quát như sấm rền của nhà Phật. Mang theo uy nghiêm đáng sợ, chấn động cả linh hồn. Bang chủ Tam Hà Bang Ngụy Thiên Long gương mặt đầy vẻ phẫn nộ, đôi mày dựng đứng, cuối cùng cũng lao tới nơi. Ầm ầm! Lão vung một chưởng, hung hăng vỗ thẳng vào bóng đen quỷ dị kia. Á! Bóng đen kia trúng trọn chưởng lực, phát ra tiếng kêu chói tai, toàn thân bốc khói xèo xèo, bị đánh bay ngược ra sau. Dư chấn từ chưởng lực khủng khiếp khiến vách phòng phía sau vỡ vụn, gỗ vụn bay lả tả. Ngụy Thiên Long thừa thắng xông lên, thân hình như súc địa thành thốn, y phục bay phần phật, song chưởng liên tiếp tung ra, điên cuồng tấn công con Tà Linh quỷ dị. Cùng lúc đó, đám trưởng lão phía sau cũng kịp thời lao tới gia nhập chiến cuộc. Có một vị trưởng lão nhanh mắt nhanh tay, khi lướt qua Dương Phóng đã tiện tay túm lấy hắn, lôi từ dưới dòng nước lạnh lẽo lên rồi ném thẳng lên boong tàu. Dương Phóng ho sặc sụa, gương mặt đỏ bừng, cố sức ho ra hết nước sông trong khí quản. Toàn thân hắn lạnh toát, run cầm cập như rơi vào hầm băng. Tuy con Tà Linh kia chưa trực tiếp chạm vào người hắn, nhưng luồng khí âm lãnh nó tỏa ra vẫn khiến hắn vô cùng khó chịu. Ầm ầm ầm ầm! Trên chiếc thuyền lớn vang lên những tiếng nổ đì đùng như sấm dậy. Đi kèm với đó là những tiếng gầm thét của Ngụy Thiên Long. Chiếc thuyền lớn bị đánh cho tan hoang, cột buồm gãy đổ, cánh buồm rách nát, boong tàu rung chuyển dữ dội rồi nhanh chóng vỡ vụn. Con thuyền đồ sộ gần như sắp rã rời. Á! Sau một tiếng thét thê lương đến cực điểm. Con Tà Linh bị chưởng lực của Ngụy Thiên Long và đám trưởng lão đánh trúng, cơ thể run rẩy kịch liệt, khói đen bốc lên xèo xèo rồi nhanh chóng tan chảy, trong nháy mắt đã hóa thành một vũng chất lỏng màu đen, chết không thể chết thêm được nữa. Hồng hộc, hồng hộc, hồng hộc... Đám trưởng lão ai nấy đều thở dốc nặng nề. Gương mặt ai cũng trắng bệch, tiêu hao quá lớn, cảm giác như toàn bộ sức lực trong người đã bị rút cạn. Chỉ có Ngụy Thiên Long là tình hình khá hơn đôi chút, lão chậm rãi thở ra một hơi trọc khí, gương mặt tái nhợt dần lấy lại chút sắc hồng. Lão uy nghiêm tuyên bố: "Tà Linh đã chết, từ nay về sau, tuyến đường giao thương này không còn mối đe dọa nào nữa!" Các trưởng lão khác đều mệt mỏi gật đầu tán thành. Dương Phóng vẫn đang ho sặc sụa, mãi mới tống được hết nước lạnh trong phổi ra ngoài. Ánh mắt uy nghiêm của Ngụy Thiên Long đột ngột dừng lại trên người Dương Phóng, lão lạnh lùng nói: "Ngươi phát hiện Tà Linh, kịp thời báo động, thưởng mười lượng bạc!" Dứt lời, lão trực tiếp quay người, nhún người nhảy về phía chiếc lâu thuyền lúc trước. Đám trưởng lão cũng lần lượt bám theo sau. Chỉ còn một vị trưởng lão ở lại, lão lấy ra mười lượng bạc ném cho Dương Phóng rồi nói: "Đi xem đám cửu vạn kia đi. Sáng sớm mai các ngươi có thể trở về. Nếu có ai chết thì ngày mai đến bến tàu nhận tiền tuất!" "Đa tạ trưởng lão!" Dương Phóng vội vàng chắp tay hành lễ. Mười lượng bạc chắc chắn là một khoản tiền khổng lồ, không chỉ với hắn mà ngay cả với những đệ tử chính thức của Tam Hà Bang cũng vậy. "Trưởng lão xin dừng bước, không biết trên người ngài có Dưỡng Khí Đan không? Tiểu nhân nguyện dùng mười lượng bạc này để đổi lấy một bình Dưỡng Khí Đan!" Dương Phóng đột nhiên lên tiếng. "Dưỡng Khí Đan sao?" Vị trưởng lão kia nhíu mày, liếc nhìn Dương Phóng một cái rồi tiện tay lấy từ trong ngực ra một bình Dưỡng Khí Đan ném cho hắn. Lão vung tay thu lấy mười lượng bạc, sau đó thân hình như đại điểu, lao vút về phía chiếc lâu thuyền đằng xa. Cầm bình Dưỡng Khí Đan trong tay, Dương Phóng lập tức cảm thấy an tâm hơn hẳn. Mười lượng bạc tuy nhiều, nhưng liệu có giữ mạng mang về được hay không lại là chuyện khác. Lúc này dùng bạc đổi lấy đan dược là hợp lý nhất, bởi đan dược có thể nhanh chóng tiêu hóa, dù sao thứ ăn vào bụng mới thực sự là của mình. Hơn nữa, con thuyền này đã bị hư hại, ngày mai muốn trở về chắc chắn phải đi đường bộ. Trên đất liền đầy rẫy hiểm nguy, tội phạm ẩn hiện khắp nơi... Dương Phóng khẽ thở hắt ra một hơi, rồi rảo bước đi về phía khoang thuyền đổ nát. Trong các căn phòng, mọi người đều đang nhắm nghiền mắt, nằm bất động. Có người cơ thể đã khô quắt, gầy như que củi, rõ ràng là đã chết ngay trong lúc ngủ. Nhưng may mắn là phần lớn mọi người chỉ bị hôn mê. "Vương Hải, Vương Hải..." Dương Phóng dùng sức lay mạnh Vương Hải. "Á!" Vương Hải giật mình thốt lên, choàng tỉnh khỏi giấc mộng, ngơ ngác nhìn quanh: "Chuyện gì thế này? Có Tà Linh, lại có Tà Linh tới sao?" "Đúng vậy, nhưng đã bị cao thủ Tam Hà Bang xử lý rồi. Chúng ta an toàn rồi, ngày mai có thể trở về." Dương Phóng đáp. "Tốt quá, thật sự tốt quá rồi." Vương Hải mừng rỡ nói. "Đúng rồi, anh đi đánh thức những người khác dậy đi." Dương Phóng dặn dò. "Còn cậu? Cậu không đi sao?" "Trong người tôi hơi khó chịu, muốn nghỉ ngơi một lát." Dương Phóng trả lời. "Được, vậy cậu nghỉ ngơi cho tốt!" Vương Hải vội vàng gật đầu. Sau đó Dương Phóng đứng dậy rời đi, trở về căn phòng của mình, lòng vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Tại sao tất cả mọi người đều hôn mê, chỉ duy nhất mình hắn là không? Chẳng lẽ sức mạnh của con Tà Linh kia không ảnh hưởng được tới hắn? Hay là vì hắn là người xuyên không, nên tinh thần lực vượt xa người thường? Hắn suy nghĩ một hồi nhưng không tìm được câu trả lời chính xác, bèn lấy bình Dưỡng Khí Đan ra. Bình Dưỡng Khí Đan này có tới chín viên, nhiều hơn bình thường một viên. Dương Phóng thầm mừng rỡ, dốc từ trong bình ra một viên rồi nuốt xuống. Sau khi dùng hết bình đan dược này, hắn chắc chắn có thể đột phá lên Nhị phẩm. Đến lúc đó, hắn mới thực sự có được chút khả năng tự vệ ban đầu...