Mộ Vương Phủ, Xuân Hoa Đình.
Mộ Lan chắp tay sau lưng, lặng lẽ nhìn đàn cá chép dưới ao đang tranh nhau đớp mồi.
"Bái kiến Thế tử điện hạ!"
Đại tướng quân Lôi Hồng hớt hải chạy tới, quỳ một gối ngay trước đình.
"Lôi tướng quân, ông vội vàng như thế, có chuyện gì sao?" Mộ Lan vẫn không quay đầu lại, thản nhiên hỏi.
"Trong Hắc Ngục vừa mất tích ba tên ngục tốt, ngay cả Đoàn Đao sau khi vào ngục cũng bặt vô âm tín." Lôi Hồng trầm giọng báo cáo.
"Ai làm?" Giọng nói của Mộ Lan đột nhiên trở nên sắc lạnh.
"Thuộc hạ vẫn chưa kịp tra rõ, nhưng thuộc hạ cho rằng chuyện này có liên quan đến Mộ Phong." Lôi Hồng do dự đáp.
Mộ Lan quay đầu lại, nhìn chằm chằm Lôi Hồng rồi cười nhạo: "Chỉ bằng tên phế vật kia sao? Tại sao ông lại có ảo giác nực cười như vậy?"
Lôi Hồng khẽ cúi đầu: "Thế tử điện hạ xin chớ hiểu lầm, thuộc hạ không nói những người này mất tích là do Mộ Phong ra tay, mà là có khả năng trong phủ vẫn còn vài kẻ trung thành cũ của hắn đang âm thầm giúp đỡ."
"Ta đã hỏi thăm hai tên ngục tốt từng tiếp xúc với Đoàn Đao, bọn chúng nói Đoàn Đao vào Hắc Ngục là vì Mộ Phong. Nghe nói gã muốn lập công với điện hạ nên định chặt đứt tay chân của hắn."
"Hơn nữa, ba tên ngục tốt mất tích đều là những kẻ từng dùng cực hình tra tấn Mộ Phong. Nói cách khác, cả Đoàn Đao lẫn ba tên kia đều trực tiếp hoặc gián tiếp có hành vi gây bất lợi cho hắn."
Mộ Lan trầm ngâm một lát rồi gật đầu: "Ông đoán cũng có lý. Hừ, giờ đây ta đang ở đỉnh cao quyền lực, vậy mà vẫn có kẻ không biết thời thế, dám làm loạn sau lưng ta sao?"
"Thế tử điện hạ, có cần thuộc hạ tra rõ việc này, bắt hết lũ chuột nhắt đang ẩn nấp trong bóng tối kia không?" Đôi mắt Lôi Hồng sắc bén như đao, trầm giọng hỏi.
Mộ Lan phất tay: "Không cần, Mộ Phong đã là kẻ không còn tương lai! Chờ sau khi ta chính thức Phong Vương, đám người đó sẽ tự khắc nhận ra tình thế, biết ai mới là chủ nhân thực sự của vương phủ này!"
Lôi Hồng gật đầu, không quên nịnh hót: "Thế tử quả nhiên lòng dạ bao la như biển cả. Lúc trước Vương gia thật sự đã mắt mù mới khư khư cố chấp phong tên phế vật Mộ Phong làm Thế tử, suýt chút nữa đã mai một một vị Chân Long như ngài."
Những lời nịnh nọt này khiến Mộ Lan vô cùng đắc ý, cảm giác lâng lâng sướng rơn khắp cả người.
"Một tên phế vật mà thôi, vậy mà dám cưỡi đầu cưỡi cổ ta suốt bao nhiêu năm qua! Hắn phải được chết theo cách nhục nhã nhất!"
Mắt Mộ Lan lóe lên tia tàn nhẫn: "Bảy ngày sau, ta Phong Vương, hắn bị chém đầu! Ta muốn đứng ở tư thế của kẻ chiến thắng, tận mắt nhìn đầu của hắn rơi xuống đất."
Hai người trò chuyện thêm một lát thì Lôi Hồng cáo từ rời đi. Ngay sau đó, Ngũ trưởng lão Mộ Lâm bước tới, cung kính chắp tay chào Mộ Lan.
"Huyết đan đã luyện xong chưa?" Mộ Lan hỏi.
Mộ Lâm gật đầu, lấy ra hai viên đan dược đỏ rực như máu đưa cho Mộ Lan: "Lão hủ đã làm theo lời điện hạ, lấy hai bát tinh huyết của Mộ Dao để luyện chế thành hai viên Huyết đan này."
Mộ Lan đón lấy viên đan dược với ánh mắt nóng bỏng, không khỏi tán thưởng: "Thật không ngờ máu của Mộ Dao lại đặc biệt đến thế, hiệu quả còn mạnh hơn bất kỳ linh đan diệu dược nào!"
"Có những viên Huyết đan này, đến ngày đại lễ Phong Vương, ta chắc chắn sẽ đột phá, bước vào Thần Tàng cảnh."
Mộ Lâm ánh mắt lóe lên, thấp giọng nói: "Với tình trạng hiện tại của Mộ Dao, e rằng con bé không trụ được bao lâu nữa! Lời hứa của Thế tử với con bé... ngài thực sự định thực hiện sao?"
Trước đó, khi phát hiện máu của Mộ Dao có dược tính đặc thù, Mộ Lan đã thỏa hiệp với nàng: chỉ cần nàng ngoan ngoãn cung cấp tinh huyết mỗi ngày, hắn sẽ giữ mạng cho Mộ Phong.
Mộ Lan cười lạnh: "Chỉ là lừa gạt con bé thôi, vậy mà nó cũng tin là thật, đúng là ngu xuẩn đến đáng thương! Bảy ngày sau, Mộ Phong phải chết, còn bảo huyết trên người con bé đó, ta cũng sẽ vắt kiệt không chừa một giọt."
Mộ Lâm rùng mình kinh hãi. Sự tàn nhẫn của Mộ Lan khiến lão cũng phải e sợ. Đến cả muội muội ruột thịt mà hắn cũng có thể hạ thủ tàn độc như vậy, thì trên đời này còn chuyện gì hắn không dám làm?
*
Sáu ngày sau, trong Hắc Ngục.
Mộ Phong ngồi xếp bằng ngay ngắn trong phòng giam, hơi thở nhịp nhàng, mỗi lần hít thở đều phun ra hai luồng bạch khí dài như rồng.
Khí huyết mênh mông trong cơ thể hắn cuồn cuộn không ngừng, sinh sôi mãnh liệt. Sâu trong huyết nhục, xương cốt của hắn bắt đầu lốm đốm những ánh bạc rực rỡ.
Suốt sáu ngày qua, hắn không ngừng tiêu hóa tâm đắc tu luyện của Quân Vô Địch, thậm chí còn ngộ ra được một loại sức mạnh huyền ảo khôn lường: Kiếm Ý.
Ý cảnh là một loại sức mạnh vô cùng huyền diệu. Võ giả lĩnh ngộ được ý cảnh có thể coi là vô địch cùng cấp, thậm chí là vượt cấp chiến đấu. Mà kiếm vốn chủ sát phạt, Kiếm Ý lại càng là loại đáng sợ nhất trong các loại ý cảnh.
"Ngày mai là đại lễ Phong Vương... Hắc Ngục này yên tĩnh quá lâu rồi, đã đến lúc phải loạn lên thôi."
Mộ Phong mở mắt, đôi đồng tử lạnh lẽo nhìn quanh, khóe miệng nhếch lên một đường cong băng giá.
*
Hôm sau, phía ngoài Mộ Vương Phủ vô cùng náo nhiệt.
Hôm nay là ngày đại lễ Phong Vương của tân nhiệm Mộ Vương, vương phủ mời gần như toàn bộ các thế lực lớn trong Ung Châu Thành đến tham dự. Trong đó, cả Ung Châu Phủ Nha và Tiềm Long Thương Hội – những đại thế lực tạo thành thế chân vạc với Mộ Vương Phủ – cũng có mặt.
Ngoài những khách mời chính thức, còn có rất nhiều người không mời mà đến. Bởi vì hôm nay, ngoài lễ Phong Vương, còn có buổi hành hình chém đầu cựu Thế tử Mộ Phong.
Ai cũng hiểu đây là ý đồ của Mộ Lan. Hắn muốn trước mặt bàn dân thiên hạ tuyên cáo mình là kẻ thắng cuộc, còn Mộ Phong chỉ là một kẻ thất bại thảm hại. Sự kiện này đã khơi dậy tính hiếu kỳ của vô số người, khiến không khí quanh vương phủ trở nên sôi động hơn bao giờ hết.
Đại lễ được tổ chức tại quảng trường trung tâm cách vương phủ vài dặm, quy mô vô cùng hoành tráng.
Trong Tổ Từ của Mộ Vương Phủ.
Mộ Lan khoác trên mình bộ hắc bào thêu rồng, lưng đeo song đao, giữa hai hàng lông mày tràn ngập vẻ ngạo nghễ cao cao tại thượng. Hắn nhìn lướt qua dãy bài vị tiên tổ, cuối cùng dừng lại ở bài vị của phụ thân Mộ Uyên.
"Phụ vương! Người đã sai, sai quá nhiều rồi! Phế vật mãi mãi là phế vật, dù người có che chở thế nào cũng không thay đổi được bản chất của nó!"
"Lúc trước người mắt mù, chỉ nhìn thấy mỗi Mộ Phong mà luôn xem nhẹ ta. Ta phẫn nộ, ta đố kỵ, ta oán hận! Nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác!"
"Ta, Mộ Lan, vẫn ngồi lên vương vị, trở thành Mộ Vương đời mới. Người yên tâm, ta sẽ trở thành một vị bá chủ, để chứng minh cho người thấy con mắt của người năm xưa mù quáng đến mức nào."
Dứt lời, từ trong cơ thể Mộ Lan tỏa ra ánh kim quang rực rỡ. Hắn quay người bước ra khỏi Tổ Từ.
Thân thể như đúc bằng vàng, hào quang rực rỡ như mặt trời, đó chính là dấu hiệu của Thần Tàng cảnh. Ngay trong ngày Phong Vương, Mộ Lan đã đột phá thành công.
Cánh cửa Tổ Từ mở ra, Mộ Lan chậm rãi bước ra ngoài.
Phía ngoài, Đại tướng quân Lôi Hồng và Đại trưởng lão Mộ Hạo đứng đợi sẵn hai bên, dẫn theo toàn bộ cao tầng vương phủ, cung kính hành lễ với Mộ Lan. Cảm nhận được khí thế mạnh mẽ phát ra từ người hắn, ai nấy đều vừa kính sợ vừa kích động.
Chưa đầy hai mươi tuổi đã bước vào Thần Tàng cảnh, thiên tài bực này đúng là hiếm thấy. Mộ Vương Phủ quật khởi là chuyện sớm muộn! Lôi Hồng và Mộ Hạo càng tin rằng việc phế bỏ Mộ Phong để phò tá Mộ Lan là quyết định sáng suốt nhất đời mình.
"Ngũ trưởng lão, Mộ Dao sao rồi?" Ánh mắt Mộ Lan rơi vào Ngũ trưởng lão Mộ Lâm.
Mộ Lâm bước ra khỏi hàng, cung kính đáp: "Vẫn chưa chết, nhưng đã thoi thóp lắm rồi! E là không sống thêm được bao lâu nữa."
Mộ Lan thản nhiên ra lệnh: "Vắt kiệt máu của con bé đi, rồi tiễn nó đi đoạn đường cuối cùng."
"Rõ!" Mộ Lâm rùng mình, cúi đầu vâng lệnh.
"Đi! Đến quảng trường trung tâm!"
Mộ Lan sải bước đi trước, không quên dặn dò: "Đừng quên áp giải Mộ Phong tới, ta muốn đích thân xử quyết hắn!"
Lôi Hồng đưa mắt ra hiệu cho hai tên giáp sĩ phía sau. Chúng hiểu ý, lập tức tách khỏi đoàn người, nhanh chóng tiến về phía Hắc Ngục.