Huyền Diệp không dám truy cứu sâu xa nguyên nhân, cuối cùng đành phải tự an ủi mình bằng lý do Thái tử còn nhỏ tuổi, chưa hiểu chuyện. Thế nhưng, chuyện này lại trở thành cái gai trong lòng hắn.
Nhưng đó chỉ là thoáng qua, Huyền Diệp nhanh chóng bị những lời nói không ngớt của Nhạc Doanh ở phía đối diện thu hút.
Lắng nghe kỹ mới biết, hóa ra nàng đang tính toán sổ sách: Tiền thưởng đã chi ra bao nhiêu, sau này chắc chắn phải đáp lễ, quà cáp tuy tốt nhưng dù sao cũng là vật chết, không đổi ra tiền được.
Tóm lại chỉ có một ý: Tiền không đủ dùng.
Nhạc Doanh nhìn Huyền Diệp với vẻ mặt vô cùng lý lẽ hùng hồn. Nàng là hậu cung của hắn, tiền không đủ tiêu dĩ nhiên là tìm hắn rồi.
Huyền Diệp cười: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Người hỏi thần thiếp ư? Nhạc Doanh cười "hì hì": "Tìm a mã của thần thiếp..."
Nàng đường đường là nữ nhân trong xã hội phong kiến, không thể lộ mặt ra ngoài kiếm tiền, tiền tiêu vặt phu quân cho không đủ, đương nhiên phải hỏi a mã mình rồi.
Nụ cười trên mặt Huyền Diệp cứng lại trong một giây: "Nữ nhi đã gả đi rồi thì đừng làm phiền a mã của nàng nữa. Trẫm mỗi năm sẽ cấp thêm cho nàng năm trăm lạng."
Nhạc Doanh vui mừng hớn hở: "Tạ ơn Hoàng thượng!"
Huyền Diệp hạ giọng: "Khoản bạc này là lấy từ kho riêng của trẫm, nàng cứ cầm lấy là được rồi, đừng nói ra ngoài khiến cả cung đều biết."
Hô hô hô, lừa gạt thiếu nữ ngây thơ chắc. Nhạc Doanh nàng vừa mới vào cung, tính toán sơ qua đã thấy thu không đủ chi. Như Nghi phi, Đức phi ở vị phận phi tần, bổng lộc hàng năm là ba trăm lạng bạc, còn phải trợ cấp thêm cho con cái của mình, số bạc đó lại càng không đủ dùng. Nhạc Doanh chẳng tin chút nào chuyện Huyền Diệp không trợ cấp thêm cho các nàng ấy.
Dù sao cũng đã nhận được lợi ích thực tế rồi, Nhạc Doanh làm động tác che miệng cũng nói nhỏ: "Biết rồi ạ."
Bữa cơm cứ thế kết thúc lúc nào không hay.
Trời vẫn còn sớm, Huyền Diệp tạm thời không có việc gì khác, hắn và Nhạc Doanh ngồi đối diện, nhìn nhau không nói gì trong khoảng một phút.
Nhạc Doanh thầm nghĩ, bây giờ có phải nên làm chút gì đó tao nhã không, ví dụ như đánh cờ, gảy đàn? Nhưng mà, nàng nhìn thấy bàn cờ là thấy chóng mặt, cả đời ghét nhất là đàn cho người khác nghe, chỉ thích nghe người khác đàn thôi.
Huyền Diệp hắng giọng, hỏi nàng: "Ở nhà nàng thích làm gì?"
Nhạc Doanh nghĩ ngợi rồi nói: "Câu cá ạ."
Vừa có cái ăn lại vừa có cái chơi, còn hoạt động giải trí nào tuyệt hơn câu cá nữa chứ?
Huyền Diệp nói: "Trong cung này không có chỗ câu cá, đợi khi nào đến Sướng Xuân Viên, trẫm sẽ dẫn nàng đến một nơi tốt để câu cá."
Hôm nay hắn không có ý định nghỉ lại Thừa Càn cung cũng không định triệu Nhạc Doanh đến Càn Thanh cung. Nói chuyện phiếm vài câu xong, hắn liền định đứng dậy rời đi.
Đúng lúc này, Lý Kim Trung đột nhiên vào bẩm báo: "Nương nương ở Trữ Tú cung sai người đến báo, nói là Tiểu a ca không ổn rồi, mời Hoàng thượng qua đó xem sao ạ."
Đến rồi, đến rồi, màn kịch tranh sủng kinh điển đến rồi!
Nhạc Doanh lập tức lấy lại tinh thần, hào hứng nhìn chằm chằm Huyền Diệp, xem hắn sẽ lựa chọn thế nào.
Một là, nhìn thấu mánh khoé nhỏ của Tiểu Hách Xá Lý thị, đáp lại một câu: "Trẫm đâu phải thái y, bảo trẫm đến xem cái gì!". Hai là, lập tức đứng dậy bỏ mặc người mới để đi xem người cũ.
Huyền Diệp chọn cách thứ ba. Hắn nói với Nhạc Doanh: "Trẫm nhớ các nàng là biểu tỷ muội, nàng cùng trẫm đi xem nàng ấy thử xem. Từ sau khi sinh con, nàng ấy vẫn luôn buồn bã không vui, nếu các nàng có thể nói chuyện hợp nhau thì cũng có thể bầu bạn với nhau."
Nhạc Doanh lục tìm trong đầu. Đích mẫu của nàng, Hách Xá Lý phu nhân là biểu cô của Tiểu Hách Xá Lý thị ở Trữ Tú cung. Tính ra hai người đúng là biểu tỷ muội. Chỉ là Tiểu Hách Xá Lý thị đã vào cung từ lúc khoảng mười tuổi, trong ấn tượng của Nhạc Doanh thì nguyên chủ hẳn là đã gặp nàng ta một lần lúc còn rất nhỏ, sau đó thì chưa từng gặp lại.
Nàng đi theo Huyền Diệp đến Trữ Tú cung, vừa bước vào phòng liền nghe thấy tiếng khóc ai oán của nữ nhân.
Tiểu Hách Xá Lý thị tóc tai rũ rượi, ôm hài nhi nhỏ bé khóc nức nở. Nàng ta bế đứa bé đến bên cạnh Huyền Diệp: "Hoàng thượng, Tiểu a ca không ổn rồi."
Huyền Diệp cúi đầu nhìn đứa bé, không biết đang suy nghĩ gì.
Nhạc Doanh liếc nhìn qua, Tiểu a ca quá nhỏ, chỉ cỡ bàn tay người lớn, tiếng khóc của hài nhi yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy.
Thời cổ đại tỷ lệ trẻ sơ sinh chết yểu rất cao. Huyền Diệp được mệnh danh là nhà vô địch sinh con của triều Thanh, thực tế cũng đã có rất nhiều đứa con chết yểu. Có lẽ vì đã trải qua quá nhiều chuyện như vậy, Nhạc Doanh không nhìn thấy vẻ đau thương trên mặt Huyền Diệp, chỉ thấy sự nghiêm trọng.